"Đêm anh hát một mình Ru em giấc mộng lành Xin những yên bình Cho loài chim nhỏ Cao vút trời thênh thang " Tôi không nhớ là mình đã nghe bản nhạc này biết bao lần, tôi hiểu là mình đang bị hấp dẫn bởi giọng ca Hà Trần, một sự mê đắm thôi thúc khiến tôi luôn nghe giọng cô mỗi tối, và một điều nữa, là tôi thực sự đồng cảm với Nhạc sĩ Tùng Giang. Tôi cho rằng ông là một họa sĩ của những nốt nhạc, ông biết mình đang vẽ nên một bức tranh cô liêu, nếu không muốn nói là có chút hiêu quạnh nơi đây, hình ảnh một gã đơn độc giữa cơn Phố đêm, thời gian chỉ muốn dửng dưng nơi cuối phố... Có những nỗi nhớ mênh mang vời vợi, tan lẫn vào ánh trăng và vơi đi trong sắc đen huyền bí. Và nếu có một mình chắc hẳn dấu chân sẽ nặng thềm lòng nuối tiếc và trĩu nặng. "Anh ru em ngủ Không bằng những lời buồn anh đã viết Anh ru em ngủ Này lời ru tha thiết rộn ràng " Câu hát này như thể một tiếng nấc nghẹn ngào, trót thốt lên rồi lại bị chính chủ nhân kiềm nén lại, dẫu ai xa xôi đang bình yên với giấc ngủ ngỡ như mỉm cười. Người khác có thể nhìn vào rồi cười nhạo những điều khờ dại của ai đó khi cứ chờ đợi, mong ngóng theo tiếng hát cất lên từ trái tim, nhưng điều khinh rẻ hơn là việc nhạo báng nỗi phiền muộn của một hình bóng lẻ loi, rồi hững hờ buông ra những câu nói sáo rỗng, giọng cười ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng... Không, thật ra những kẻ ấy hoàn toàn là những kẻ thua cuộc, thậm chí họ thật tội nghiệp, vì nào thấy được bước chân độc hành của một kẻ lãng du... "Đêm hiu hắt lạnh lùng Sâu thêm mắt muộn phiền Soi bóng đời mình bên dòng sông cũ Tôi với trời bơ vơ" ...Lại thêm một đêm trắng bâng quơ với những nốt nhạc 24/01/2011P.T[Tôi biết là Phố không bao giờ vô tình với Trăng...]
Tôi với trời bơ vơ
#1
Gửi vào 15 March 2011 - 01:03 AM
"Đêm anh hát một mình Ru em giấc mộng lành Xin những yên bình Cho loài chim nhỏ Cao vút trời thênh thang " Tôi không nhớ là mình đã nghe bản nhạc này biết bao lần, tôi hiểu là mình đang bị hấp dẫn bởi giọng ca Hà Trần, một sự mê đắm thôi thúc khiến tôi luôn nghe giọng cô mỗi tối, và một điều nữa, là tôi thực sự đồng cảm với Nhạc sĩ Tùng Giang. Tôi cho rằng ông là một họa sĩ của những nốt nhạc, ông biết mình đang vẽ nên một bức tranh cô liêu, nếu không muốn nói là có chút hiêu quạnh nơi đây, hình ảnh một gã đơn độc giữa cơn Phố đêm, thời gian chỉ muốn dửng dưng nơi cuối phố... Có những nỗi nhớ mênh mang vời vợi, tan lẫn vào ánh trăng và vơi đi trong sắc đen huyền bí. Và nếu có một mình chắc hẳn dấu chân sẽ nặng thềm lòng nuối tiếc và trĩu nặng. "Anh ru em ngủ Không bằng những lời buồn anh đã viết Anh ru em ngủ Này lời ru tha thiết rộn ràng " Câu hát này như thể một tiếng nấc nghẹn ngào, trót thốt lên rồi lại bị chính chủ nhân kiềm nén lại, dẫu ai xa xôi đang bình yên với giấc ngủ ngỡ như mỉm cười. Người khác có thể nhìn vào rồi cười nhạo những điều khờ dại của ai đó khi cứ chờ đợi, mong ngóng theo tiếng hát cất lên từ trái tim, nhưng điều khinh rẻ hơn là việc nhạo báng nỗi phiền muộn của một hình bóng lẻ loi, rồi hững hờ buông ra những câu nói sáo rỗng, giọng cười ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng... Không, thật ra những kẻ ấy hoàn toàn là những kẻ thua cuộc, thậm chí họ thật tội nghiệp, vì nào thấy được bước chân độc hành của một kẻ lãng du... "Đêm hiu hắt lạnh lùng Sâu thêm mắt muộn phiền Soi bóng đời mình bên dòng sông cũ Tôi với trời bơ vơ" ...Lại thêm một đêm trắng bâng quơ với những nốt nhạc 24/01/2011P.T[Tôi biết là Phố không bao giờ vô tình với Trăng...]
#2
Gửi vào 01 April 2011 - 09:08 PM
Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên máiđi qua hoàng hôn ghé thăm nhàanh như là sương khói mong manh về trên phốđâu hay một hôm gió mùa thu
Là lúc một mình trên phố “ đèn đường bạn thân với đôi vai gầy” ( Xích Lô) hay“Con đường khuya ngã tư không đènNhững đêm vắng dẫn lối ta về (với) tuổi thơ”
(Trở về tuổi thơ)
Bài viết này được chỉnh sửa bởi Ngocdiep_jazzy: 01 April 2011 - 09:11 PM
#3
Gửi vào 01 April 2011 - 11:09 PM
Ngocdiep_jazzy, on 01 April 2011 - 09:08 PM, said:
Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên máiđi qua hoàng hôn ghé thăm nhàanh như là sương khói mong manh về trên phốđâu hay một hôm gió mùa thu
Là lúc một mình trên phố “ đèn đường bạn thân với đôi vai gầy” ( Xích Lô) hay“Con đường khuya ngã tư không đènNhững đêm vắng dẫn lối ta về (với) tuổi thơ”
(Trở về tuổi thơ)
#4
Gửi vào 11 July 2011 - 02:51 PM
0 người đang đọc chủ đề này
0 thành viên, 0 khách, 0 thành viên ẩn






