|
Dù là khi bé. Hay khi đã lớn. Khoảng cách có lúc là 1 cái bàn.

Ngay cả tấm hình duy nhất 2 người chụp với nhau cũng tồn tại 1 khoảng cách.Khoảng cách chỉ là 1 bàn tay.

Rồi cả 2 cùng lớn lên nhưng khoảng cách lun tồn tại. Trải dài cả bộ phim luôn tồn tại 1 "khoảng cách":
- Một trận mưa dầm trên đường đi học về, cả 2 ôm nhau ngồi trú dưới gốc cây. Đó là lần thứ 1 cô bé xoá bỏ khoảng cách. Sau trận mưa dầm dưới ruộng đó, cậu bé bị sốt viêm phổi 1 tuần. Khi khoẻ mạnh đi học lại thì chiếc bàn Ari hay ngồi đã trống chỗ. Cô bé đã biến mất.
- 10 năm sau, Jo Kang đã là 1 học sinh trung học sắp thi ĐH thì Ari đột ngột liên lạc và xuất hiện trở lại. Tình cảm của cả 2 vẫn thân thiết và sâu sắc như chưa hề có sự tồn tại khoảng thời gian 10 năm qua. Trước ngày rời quê thi đại học, Jo Kang mún tạo 1 bất ngờ. Nửa đêm anh nhảy lên mui xe tải đi nhờ lên thành phố mua Sushi, món ăn là Ari vẫn ao ước được ăn. Tờ mờ sáng, anh trở về với món quà đó. Hạnh phúc! Cả 2 trao cho nhau 1 nụ hôn nhẹ. Đó là lần thứ 2 Ari xoá bỏ khoảng cách. Và lần thứ 2 Kang nhập viện, ốm sốt 1 tuần sau đó. Ari lại biến mất... có lẽ vì lời nguyền chăng?
- Lại gần 10 năm trôi qua, Jo Kang giờ là 1 nhân viên cho vay tín dụng của ngân hàng. Ari xuất hiện. Vẫn đột ngột và bất chợt như 2 lần trước đó. Ở đoạn này, con mọt rất thú vị với cách giải quyết vấn đề của đạo diễn trong việc thể hiện cho khán giả cảm nhận rõ tình cảm của Jo Kang: khi còn là cậu bé, theo thời gian trưởng thành cho đến lúc này gần 30 tuổi. Cậu đang phải loay hoay tiếp khách hàng, sau lưng là sếp đang kiểm tra năng lực và trước mặt là cô gái "kì quái" bỗng xuất hiện. Cô gái bằng xương bằng thịt chứ không chỉ là những hình ảnh hoài niệm mà anh ta luôn nhớ đến. Đồng hồ chạy chậm 1 cách ì ạch và vẫn còn hơn 2 tiếng nữa mới hết giờ làm. Anh ta sẽ làm gì? Bỏ khách hàng chạy đến và thốt lên "Em đừng đi"? "Anh yêu em"? Hay nói 1 câu gì đó tương tự. Không, để giải quyết cho sự xung đột những cảm xúc đè nén của chính mình vào ngay lúc ấy, anh ta lặng lẽ cởi dây giày của mình ra, bước tới và cột chân Ari lại vào ghế chờ của ngân hàng.Rồi quay lại với khách hàng của mình.
"Đừng đi đâu cả!"
Giữa anh và Ari lúc này khoảng cách là sợi dây giày.

Nhưng ít ra anh ko phải sợ.Nỗi sợ khi chỉ 1 thoáng ko nằm trong tầm mắt mình Ari sẽ lại biến mất. Hết đêm hôm đó, chưa kịp vui mừng vì gặp lại nhau. Ari lại chào tạm biệt. Lần này Ari ko đột ngột biến mất nữa. Nhưng lời chào tạm biệt sang Mỹ của Ari cũng chẳng thú vị hơn là bao.
Khoảng cách.
Jo Kang đứng đó, bất động. Góc quay 2 bàn chân đứng sát mép đường vạch phân cách khu vực cách li sân bay, sát nhất như có thể. Nhưng anh ko vượt qua nó. Jo Kang chỉ đứng đó và nhìn. Lại chỉ có thể đứng nhìn với 1 khoảng cách vô hình. Chỉ trừ 2 lần 2 người dựa vai vào nhau, còn lại mọi khung cảnh khi 2 người đi chung với nhau luôn là sự đối diện: "Bên này" và "bên kia".

Và sự thật hé lộ trong 1 lần vô tình thăm bạn trong bệnh viện, anh bắt gặp Ari đang mặc đồ bệnh nhân. Và ông chú, người thân duy nhất của Ari đã cho Jo Kang hiểu vì sao lại có "khoảng cách" đó. Từ khi còn bé cho đến lúc này, nhà của Ari chính là bệnh viện.Vì muốn sống, Ari phải điều trị mỗi ngày. Khi lên 4 tuổi, trên đường cao tốc, cô bé vô tình làm che mắt bố khi đang lái xe. Tai nạn xe hơi xảy ra và duy nhất Ari còn sống nhưng lại bị truyền nhầm máu của người mắc bệnh AIDS. Một cô bé lanh lợi và thông minh đủ hiểu phản ứng của những người xung quanh trong bệnh viện vào lúc đó nghĩa là gì. Cô bé bit đó là căn bệnh có thể lây và chắc chắn chết. 4 tuổi và đối diện với điều đó, đối diện với cảm giác chính mình gây ra vụ tai nạn đó và đối diện với căn bệnh, Ari vẫn cười và sống. Nhưng cô bé chỉ chấp nhận đi học khi được mặc áo mưa bên người. Và những câu chuyện kì quái ngoài hành tinh được thêu dệt để mọi người khiếp sợ và tránh xa mình. Cô bé nghĩ, như vậy các bạn sẽ ko chạm vào mình và họ sẽ được an toàn.
2 lần Ari từ bỏ khoảng cách với Jo Kang là 2 lần Jo Kang bị ốm nặng. Cô ko bít rằng, Jo Kang ốm vì bị viêm phổi bẩm sinh từ nhỏ. Trước khi Ari dựa đầu vào vai Jo Kang trú mưa dưới gốc cây, cậu bé đã dầm mưa bắt rắn mối. Và trước khi 2 người hôn nhau, Jo Kang đã có 1 đêm ngồi trên mui xe hứng gió sương giữa mùa đông.Ari ko bit điều đó và cô chỉ nghĩ, mình đã sai khi phá bỏ khoảng cách đã đặt ra. Bệnh tật của Jo Kang chính là do mình. Và cô phải tránh xa Jo Kang.
Góc quay lại chiếu vào đôi bàn chân của Jo Kang khi anh đang đứng dưới mưa trước cửa bệnh viện. Hai chân sát vạch lằn ranh cửa bệnh viện và khu vực dân cư,
Vẫn luôn là 1 khoảng cách, dù lớn hay nhỏ. Anh ta sẽ làm gì? Mọi người mong chờ anh ta sẽ dũng cảm bước qua lằn vạch đó. Chỉ là 1 lằn vạch, 1 cái nhấc chân và xoá bỏ mọi khoảng cách, chạy đến ôm Ari? "Rằng anh đã hiểu?". Không, anh vẫn đứng đó. Nhưng ko nhìn bất động nữa mà quay lưng về lại quê nhà. Ari từ nhỏ đã nói rằng mình là người ngoài hành tinh, rằng mình sinh ra ko thuộc thế giới này và một ngày nào đó người ngoài hành tinh sẽ đến đón cô. 6 tuổi Jo Kang nghe nhưng ko hiểu. Giờ thì anh đã hiểu câu nói đó của Ari. Anh quay về quê nhà và thức suốt 1 tuần để làm một "bãi đáp" cho người hành tinh trên một cách đồng cỏ với đèn và những kí hiệu kì quái của "người ngoài hành tinh".
Ari đã vào giai đoạn cuối và cũng hiểu rằng, khoảng cách mà cô tạo ra đã ko còn. Jo Kang đã bít tất cả và đang chờ cô trên cánh đồng "bãi đáp người ngoài hành tinh". Cô chết trên vai Jo Kang. Ko còn khoảng cách, ko còn áo mưa, ko còn những lằn vạch, ko còn sợi dây giày. Nhưng đó chỉ la` khoảng cách hữu hình. Còn khoảng cách vô hình? Nó đã tồn tại và mãi tồn tại giữa 2 người từ khi cô bé mặc áo mưa vàng gặp cậu nhóc đang huýt sáo trên ghế xe đạp.

Con mọt học được 1 điều từ bộ phim này. Hãy loại bỏ những yếu tố lãng mạn, sến, "lại bệnh tật", "biết trước" mà nhìn xem cách mà chàng trai giải quyết vấn đề.
Với chúng ta, khi đối diện với "lằn vạch khoảng cách" ấy, khi đứng "bên kia" và nhìn người thân của mình gặp rắc rối. Chúng ta thường muốn vượt qua lằn vạch đó. Hay mong muốn người đó hãy bước về phía mình và đừng tự cô lập mình nữa. Tất cả chúng ta đều cố sức bằng cách này hay cách khác chứng minh lằn ranh là ko tồn tại. Nhưng nếu nó là thứ tồn tại mãi mãi thì sao? Cuộc sống đã ấn định ra khoảng cách đó, vậy chúng ta sẽ cố sức xoá bỏ nó, hay buông xuôi? Với Jo Kang, anh ko cố xoá bỏ,anh chấp nhận nó ngay từ cái ngày đầu tiên găp Ari,nhưng anh không buông xuôi. Với Ari, chỉ có khoảng cách với Jo Kang mới có thể khiến cô thoải mái, để cô tiếp túc sống với tình yêu của mình. Jo Kang hiểu điều đó, anh sẽ bao giờ phá bỏ khoảng cách. Vậy thì anh sẽ ko bước vào bệnh viện mà sẽ quay lưng đi và làm những gì có thể nhất cho Ari lần cuối cùng. Đó là cách yêu của Jo Kang. Cả 1 bộ phim tình cảm "ướt át" ko hề xuất hiện 1 câu thoại yêu đương.
Ari biết, Jo Kang biết, Người xem biết. Ai cũng biết "chuyện người ngoài hành tinh" chỉ là sự huyễn hoặc cho những gì mà Ari đang chịu đựng có thêm chút màu sắc và làm nhạt bớt đi cái màu khắc nghiệt vốn có. Đôi lúc giả vờ chấp nhận 1 điều vô lí còn tốt hơn là chứng minh nó là vô lí. Vì ko phải lúc nào đối diện với thực tế cũng là điều hợp lí nhất.
Thành viên Con_mot_MTV
@ONLY by tapchiamnhac.net
|