Những năm đầu thiên niên kỷ, nhạc jazz cũ xưa già cỗi đột nhiên được khoác chiếc áo trẻ trung lịch lãm. Jazz vốn là dòng nhạc tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Các tên tuổi jazz lẫy lừng thường không đẹp mắt. Nina Simone, Billie Holiday, Louis Armstrong đều không thể xem là đẹp và sức thu hút của họ được thể hiện qua giọng hát ám khói, qua cái thần khi trình bày ca khúc… Tuy nhiên khi gỗ hơi hơi tốt được phủ một lớp sơn tốt thì món hàng hút khách hơn nhiều, đặc biệt là khách hàng trẻ.
Khi George Michael và Robbie Williams hát lại nhạc xưa qua 2 album Songs from the last century và Swing when youre winning, người nghe chợt phát hiện ra một kho tàng nhạc xưa lắc xưa lơ nhưng vẫn rất hấp dẫn với người nghe ngày nay nếu khéo tiếp thị. Vậy là lần lượt những gương mặt búng ra sữa điển trai như Michael Buble, Peter Cincotti, Matt Dusk hát lại các ca khúc cách họ cũng vài ba thế hệ. Am nhạc ngày nay tiếp cận công chúng trước hết vẫn bằng mắt và qua các kênh truyền hình nên vẻ ngoài thu hút của các ca sĩ này tạo thuận lợi rất nhiều trước khi người ta thật sự nghe họ hát.
Dĩ nhiên, xu hướng này không chỉ diễn ra trong các nam ca sĩ mà còn lan rộng đến những giọng hát nữ. Diana Krall là gương mặt xinh đẹp của jazz tìm được thành công cả về thương mại lẫn nghệ thuật, khơi dậy sự chú ý với các giọng hát jazz nữ khác như Jane Monheit, Stacey Kent… Tương tự, sự thành công của Norah Jones cũng khiến người ta biết đến sự tồn tại của một thế hệ các cô gái trẻ trung hát jazz như Renee Olstead, Madeleine Peyroux… Nếu như Norah Jones thành công hơn với những sáng tác mới bên cạnh The nearness of you và Cold cold heart cũ xưa thì Renee Olstead trộn lẫn các bản nhạc kinh điển như Someone To Watch Over Me, What A Difference A Day Makes, Summertime với nhạc R&B mới hơn hay các bài hits thập niên 70. Madeleine Peyroux hát lại cả nhạc Pháp xưa như J"ai deux amours (bài hát từng được nhắc đến trong tiểu thuyết Số đỏ của Vũ Trọng Phụng).
Bên cạnh đó, cuộc thi tiếng hát truyền hình American Idol cũng ít nhiều khơi dậy di sản nhạc Mỹ với những bài kinh điển. Các gương mặt non choẹt của cuộc thi đều phải trải qua các tuần lễ hát nhạc theo chủ đề như “Motown”, “big band” hay các tên tuổi xưa Elvis Presley, Neil Sedaka, Barry Manilow… Anh chàng đẹp trai có mái tóc hung đỏ John Stevens với album Red chính là gương mặt xuất thân từ American Idol mùa giải thứ 3.
Không chỉ với jazz, nhạc cổ điển, thính phòng cũng có được vẻ tươi mới với Russell Watson, Josh Groban, Mario Frangoulis, Vittorio Grigolo. Dĩ nhiên, người nghe opera khó tính, tam đại gia giọng tenor là Luciano Pavarotti, Placido Domingo và Jose Carreras mới đáng nghe nhưng với công chúng phổ thông, Il Divo đang là cái tên nổi bật nhất. Il Divo xuất hiện trong những dịp lễ lạc quan trọng như cuộc thi Hoa hậu thế giới, sắp tới đây là lễ khai mạc World Cup, ăn mặc cực kỳ lịch lãm, giọng hát sang cả được đào tạo cẩn thận, nhả ngọc phun châu từ những bản nhạc cổ điển quen thuộc cho tới các bài hát mới như Unbreak my heart (Toni Braxton), Hero (Mariah Carey)… Il Divo được tổ chức giống như mô hình một boyband vốn thịnh hành trong thập niên 90. Với kinh nghiệm quản lý của ông bầu Simon Cowell (từng phát hiện các tên tuổi như Westlife, 5ive… và hiện đang rất thành công với các show tìm kiếm tài năng American Idol và X factor), Il Divo cực kỳ thành công với các chiêu thức tiếp thị khéo léo, xuất hiện đúng thời điểm boyband đã bão hòa đến mức ngán ngẩm… Nối tiếp Il Divo có các nhóm nhạc khác có mẫu hình tương tự như nhóm G4 (từ show X factor), Amici Forever, Opera Babes…
Dù giới phê bình có chau mày trước các sản phẩm mới này nhưng suy cho cùng, các nghệ sĩ trẻ trung này đã có công tiếp thị các dòng nhạc vốn kín cổng cao tường thoát khỏi tháp ngà đến với số đông công chúng, đặc biệt là công chúng trẻ. Nếu không nhờ họ, chắc ít 8x nào biết đến Nella Fantasia của Ennio Morricone, Nessun dorma của Puccini hay các tác phẩm cổ điển của Beethoven, Rachmaninov…
Michael Buble

▫ Sinh ngày 9.9.1975 ở Canada
▫ Thành công lớn nhất với album Its time
▫ Xuất hiện trong mẩu quảng cáo Starbuck
▫ Rất giống diễn viên Matt Dillon
Peter Cincotti

▫ Sinh ngày 11.07.1983 ở Mỹ
▫ Bên cạnh giọng hát và vẻ đẹp trai chết người, Peter còn là một tay chơi piano cừ khôi
▫ Có một vai nhỏ trong phim Beyond the sea, bộ phim về ca sĩ Bobby Darin
▫ Là nghệ sĩ trẻ nhất xếp đầu bảng xếp hạng Billboard dành cho nhạc jazz truyền thống
Matt Dusk

▫ Sinh năm 1981 ở Canada
▫ Album đầu tay Two shots đạt đĩa vàng ở Canada
▫ Đĩa đơn đầu, Two shots of happy, one shot of sad, được sáng tác bởi Bono và The Edge, 2 thành viên của nhóm U2
▫ Cuối năm nay sẽ phát hành album Back in town, ghi âm với dàn nhạc giao hưởng 58 người
Jane Monheit

▫ Sinh ngày 3.11.1977 ở Mỹ
▫ Năm 98, ở độ tuổi 20, Jane đã đoạt giải nhì cuộc thi giọng hát của viện đào tạo nhạc jazz Thelonious Monk
▫ Phần trình bày Somewhere over the rainbow của cô có trong phim Sky Captain and the World of Tomorrow
Stacey Kent

▫ Sinh ngày 27.03.1968 ở Mỹ
▫ Chuyển đến London sống sau khi tốt nghiệp trung học
▫ Chiến thắng giải British Jazz awards năm 2001 và BBC Jazz awards 2002 cho giọng hát hay nhất
▫ Đang là người giới thiệu chương trình nhạc jazz trên BCC Radio 3
▫ Được mời xuất hiện trong The Parkinson Show và tiệc sinh nhật lần thứ 70 của Clint Eastwood
Renee Olstead

▫ Sinh ngày 18.06.1989 ở Mỹ
▫ Từ 8 tuổi đã đóng phim và quảng cáo. Xuất hiện trong các phim The insider, End of days, 13 going on 30.
▫ Năm 2002 xuất hiện trong loạt phim truyền hình Still standing.
▫ Trình diễn trong buổi hòa nhạc Live 8 ở Berlin
(Theo Trí Quyền )

TCAN copyright @ 2002 Các bài viết đăng trên TCAN đều được viết bởi các thành viên tham gia hoặc đã được sự đồng ý của tác giả. Do vậy bạn có thể đăng trên web khác nhưng mong ghi rõ nguồn và tên tác giả. Việc làm này ko phải vì thu lợi cho TCAN mà là tôn trọng người viết đã dành thời gian, tâm huyết và cảm xúc thật cho bài viết của mình. Dù rằng đã có nhiều trang âm nhạc copy bài viết của chúng mình mà ko tôn trọng tác giả thật sự.
|