Muộn


Đăng bởi: sean.le

Quẳng thanh cọ sang bên, nó khóac vội cái áo rồi phóng ra cửa. Giờ này, những cơn gió đêm đã bắt đầu buốt, mưa lất phất… lành lạnh! Mặc kệ mọi thứ xung quanh, nó chỉ chăm chăm nhìn con đường xô bồ loáng bóng người trước mặt… thỉnh thỏang lại khẽ liếc xuống chiếc đồng hồ trên cánh tay còn loang lổ màu. Trời Sài Gòn là thế, mưa mưa nắng nắng, đỏng đảnh… như em! 5 phút, chỉ còn 5 phút thôi, nó lắc đầu rồi siết mạnh tay lái.

 

Sân ga về đêm vẫn chộn rộn người và hơi nóng. Người về, kẻ đi, người đón ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Dõi mắt nhìn quanh rồi hộc tốc phóng ra tận đường tàu để rồi như chìm vào một khỏang không vô tận. “Chuyến S1 đã rời ga được 10 phút rồi cháu ạ!”. Trống rỗng, nó đón nhận câu trả lời của người sóat vé già như kẻ mộng du thả mình xuống băng ghế lạnh, mặc cho những điệu nhạc vẫn phát ra từ chiếc phone trên cổ… những giai điệu buồn! Thế là không kịp rồi ư? Không kịp dẫu chỉ 1 ánh mắt, 1 cái ôm nhẹ hay 1 câu chúc bâng quơ nào đó. Tự nhiên nó thấy ghét mọi thứ, ghét những con đường tấp nập ken kín người, ghét những chuyến tàu đúng giờ đến lạnh lùng, ghét bản thân nó và ghét cả em. Thà rằng em hãy đi và nó đừng biết. Thà rằng em hãy quên để nó đừng nhớ. “Mai em đi, anh ở lại mạnh khỏe” – một tin nhắn vỏn vẹn… nhưng buốt lòng.

Shigeru Umebayashi – Yumeji’s Theme

o O o
Mặc kệ đống giấy vẽ vương vãi trên sàn như một cái ổ chuột, đá cái ghế bắn sang bên, nó phóng như điên ra đường. Khỉ thật, lại muộn! 5h là khai mạc lễ hội trường, sao nó có thể quên bẵng đi được cơ chứ? Lúc nào cũng vậy, thời gian không thích nó dù nó chẳng bao giờ muốn. Đã cố gắng không biết bao lần, để rồi cứ như một định mệnh khốn kiếp, nó vẫn muộn. Muộn từ 15 phút hẹn bạn bè cafe, nửa tiếng xem phim… đến cả một năm học. Nó phải gọi những đứa bé hơn bằng bạn, những đứa bằng tuổi là anh chị trong sự ấm ức của kẻ đến sau. Mà đâu chỉ vậy, muộn thì luôn đi kèm với rắc rối… nó ngao ngán lắc đầu khi bãi xe không còn một chỗ trống. Loay hoay mãi mới tạm ổn:- Làm ơn đỡ hộ tớ cáiMột con bé với lỉnh kỉnh túi xách to nhỏ vừa chống xe vừa gọi giật nó. Quẳng lại đằng sau ánh nhìn cáu kỉnh và vài tiếng lầm bầm, nó dợm chân bước lên thềm. “Đã đến muộn thì chớ, lại còn đi xe cho đẹp vào, quần áo thì linh tinh như con rối! Đúng là lũ tiểu thư đỏng đảnh!”- Con trai bây giờ là thế à? Giúp đỡ người khác có vẻ thật khó khăn thì phải?

Đến nước này thì nó chẳng thể giả ngây với cái âm thanh tệ hại này được nữa. Và trong khi nó còn loay hoay đánh vật với chiếc xe to tướng thì con bé đã mất hút vào khoa Thời trang. Lại toi 15 phút, nó chán nản đủng đỉnh bước về phía hội trường. Gần một tiếng đã trôi qua, cái hội trường kia giờ đây như một cái thùng lớn nhét đầy người. Tiếng nhạc, tiếng la, tiếng hét, tiếng nồi niêu ầm ĩ… nhưng không có chỗ cho kẻ chậm chân. Có chăng, chỉ còn mấy cái quạt trần là chưa ai đụng đến. Mà biết đâu được, nếu chúng thấp xuống một tẹo, hẳn cũng đã có đứa chí chóe tranh nhau rồi.

“Đành để bọn lớp cắt tiết!”. Đeo phone lên tai, nó quăng người xuống băng ghế nằm khuất nơi góc sân chờ đợi phút hành hình sắp đến. Ở đâu cũng vậy, nó có thể nghe nhạc khắp mọi nơi. Âm nhạc là bạn nó và nó yêu nhạc hơn bất cứ điều gì. Bởi mỗi khi nghe nhạc, nó như chìm vào một thế giới khác, một thế giới của riêng nó với sự thanh thản, bình yên không phải lo lắng, suy nghĩ nhiều.

“Êh” – một cái đập vai làm nó giật bắn người. Trước mặt nó lại là “Tiểu thư” ban nãy. Chẳng buồn gỡ tai nghe, nó lắc đầu ngao ngán hỏi trong tiếng bass dồn dập:

– Chuyện gì?

Không để đối phương kịp phản ứng, con bé thò tay giật phắt cái tai nghe xuống và gằn giọng:

– Hãy lịch sự khi nói chuyện với người khác!

Và trong khi nó còn đang ú ớ như vừa trông thấy ET thì vẻ mặt thép nguội của Tiểu thư đã biến mất, thay vào đó là nụ cười duyên đến chết người:

– Tớ chỉ muốn cám ơn. Lúc nãy nếu không có ấy, tớ cũng chẳng biết phải xoay xở thế nào.

Một lần nữa, khi nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mặt con bé đã đanh lại: “Mà ấy cũng bỏ cái kiểu cười nhếch mép khi nhìn con gái đi, chẳng hay ho gì đâu. Nếu không muộn và phải chịu trách nhiệm buổi diễn cho khoa, tớ cũng ứ thèm!”.

Chúa ơi, chỉ trong vòng 20 giây ngắn ngủi, nó đã bị nốc ao đến hai lần bởi một con nhãi ranh không hề quen biết. Đến nỗi khi lũ bạn trời đánh vỗ vai, nó còn ú ớ “Cái gì?”

o O o
Em là thế! Em bước vào cuộc đời nó bằng cái cách riêng của em! Phá bỏ những luật lệ, những đêm lang thang khắp nơi không mục đích. Phá bỏ thói quen nghe nhạc bất kể trời đất… và phá bỏ cả ánh mắt lạnh lùng nó vẫn nhìn bọn con gái khi xưa. Em học cùng trường và bằng tuổi, nhưng trên 1 lớp. Và theo thứ bậc, nó phải gọi em là “Chị”. Em thích lắm mỗi khi nó chiều em điều gì, em lại đưa tay xoa đầu và bảo “Em ngoan của chị”. Một cô nàng đáng ghét nhưng cũng không thể không yêu!Rồi em và nó cũng yêu nhau như những kẻ điên rồ nhất. Nó yêu em vì lẽ gì, chính nó cũng chẳng biết. Vì xinh? Không phải? Vì tính cách? Cũng không hẳn. Nó yêu tất cả những gì thuộc về em, cả cái tốt cũng như cái xấu. Nó yêu cá tính, sự mạnh mẽ của em bao nhiêu thì cũng yêu cái trẻ con, bất cần và ngang ngạnh của em bấy nhiêu. Những đêm lang thang của nó giờ đây đã ít dần, thay vào đó là những buổi ở nhà bên gia đình. Em đã dạy nó cách yêu thương hết mình, cách mở lòng hơn với mọi người, đã đánh thức những tình cảm tưởng chừng ngủ quên trong nó khi gia đình tan vỡ. Và nếu có đi đâu thì nó cũng chẳng còn một mình. Cái thú nghe nhạc khi lang bạt cũng đã mất. Bởi cứ nghe đi, em sẽ dỗi và không ôm nó ít nhất một tuần cho xem. Nó và em có quá nhiều điểm giống nhau để không thể dứt câu chuyện, nhưng cũng có qua nhiều sự khác biệt để tranh luận suốt cả ngày. Tình yêu, chưa bao giờ nó được hưởng một cách trọn vẹn như bây giờ, ít ra là theo cảm nhận của nó. “Nếu đau thương quá nhiều, thì hạnh phúc chỉ quanh quẩn đâu đây” – có ai đó đã hát như vậy!Thế nhưng, dường như tình yêu sinh ra là để con người có thể nếm thử mọi cảm xúc. Từ đau khổ, thất vọng, chán nản đến hạnh phúc tột cùng. Những lần cãi nhau, những lần tranh luận đến nổ đom đóm mắt. Em và nó có thể cãi nhau bất cứ chuyện gì, bất cứ lúc nào, cãi nhau không cần thông báo. Từ những chuyện vụn vặt như cách lưu giữ kỷ vật, cách dùng điện thọai đến cách cư xử trong cuộc sống… Phải chăng đó là điều tất yếu khi 2 con người cá tính cùng kết hợp? Bởi cái tôi của nó, của em luôn ẩn hiện trong từng lời nói, từng hành động. Nó đứng chắn giữa sợi dây tình cảm vốn đã mong manh và luôn chực chờ đẩy hai đứa ra xa mỗi khi có cơ hội. Hẳn cả em và nó đều đâu muốn nhưng chẳng thể dừng lại. Không biết từ bao giờ, nó và em ngày càng xa nhau chẳng bởi một lý do gì cụ thể, dẫu vẫn gặp hàng ngày. Những câu chuyện đã trở nên nhạt nhòa, những vòng tay đã gượng gạo và nụ hôn dường như chỉ còn là thói quen với thời gian! Em đang dần rời xa… nó hốt hỏang… muốn níu, muốn giữ nhưng dường như càng cố gắng bao nhiêu thì em lại càng xa nó nhanh bấy nhiêu!
o O o 

Vẫn tựa đầu vào vai nó, em nói nhẹ như gió thoảng: “Em cần thời gian!”… Cuối cùng giây phút ấy cũng đến. Không một lời, nó lặng im chấp nhận. Bởi nó biết, chuyện phải đến đã đến. Một khỏang lặng, có lẽ là cần thiết để em và nó có thể tĩnh tâm nhìn lại những gì đã qua!Không có em, nó vẫn là nó, vẫn sống tốt như những gì đã học được từ em. Thế nhưng mỗi khi một mình, nó lại nhớ… nhớ đến cháy bỏng, da diết. Nó muốn nhìn thấy em, muốn gặp em đến phát điên lên được… nhưng lại ghìm lòng thờ ơ lướt qua khi chạm mặt. Gặp em trên mạng, nó làm ngơ. Thấy em ngoài phố, nó nhìn chỗ khác. Tin nhắn của em, nó không xóa cái nào nhưng chẳng bao giờ đọc lại. Bởi đâu đó sâu thẳm, nó yêu em. Và nó biết em cũng vậy! Phải chăng, cả em và nó đều chưa sẵn sàng để đối mặt với những gì đang xảy ra, với chính những tình cảm thật trong lòng.Ngày em tốt nghiệp, nó lặng lẽ dõi theo. Âm thầm nhìn em bảo vệ luận văn, giật mình đánh thót mỗi khi em ấp úng, nó lo cho em còn hơn chính bản thân mình. Để rồi khi mọi người ùa đến bên em với những hoa, những cái ôm mừng rỡ thì nó lại lặng lẽ bước ra. Đặt nhẹ đóa hướng dương, lòai hoa mà em thích nhất lên xe của em với một cánh thiệp nhỏ, bên ngòai đề dòng chữ: “Bông hoa này là cuộc sống của tôi. Làm ơn đừng đùa nếu bạn định có ý đó”. Còn bên trong chỉ vỏn vẹn mấy chữ: Mừng cho em! Nó là vậy, luôn làm những chuyện chẳng giống ai. Nhưng nó biết em yêu nó chính vì điều ấy…Miên mai theo những dòng suy nghĩ, nó dường như quên tất cả xung quanh… để rồi khi quay lại, nó giật mình bắt gặp ánh mắt ấy… nồng nàn, ấm áp! Trên đường về, khẽ vòng tay qua eo nó như ngày nào: “Gia đình muốn em ra Hà Nội vì ngòai ấy sẽ tốt hơn. Em yêu Hà Nội nhưng em sẽ ở lại. Bởi trong này…!”.

o O o 

Nó như chìm trong những ký ức mơ hồ. Mới đó mà đã sắp một năm rồi ư? Tròn 10 tháng nó không có em. Câu nói ngày nào, em còn bỏ lửng và nó cũng đâu kịp nghe. Thế mà, em lại đi! Trước đây, chưa bao giờ nó nghĩ đến ngày này. Dẫu không gặp nhưng nó biết em vẫn ở đâu đó quanh đây, vẫn cảm nhận được em trên từng con đường, từng góc phố cũ. Còn giờ đây, em như thật sự bước khỏi cuộc đời nó, em cách nó tận 2000 cây số. Nó nhớ em! Em đi vì lẽ gì, nó không hiểu? Vì thật lòng muốn thế hay chỉ như nó, cố trốn chạy một điều gì đó không tên.Mưa! Lại mưa! Mà mưa thì ở đâu mình cũng ướt cả, có tránh được đâu. Nó vẫn nhớ, em thường ví nó và em như hai đường thẳng song song, mãi mãi chẳng bao giờ gặp. Thế nhưng trong quy luật của hội họa, chúng vẫn tụ về một điểm nơi chân trời kia mà. Lẽ nào nó và em cứ mãi lảng tránh nhau như vậy. Nó sẽ ra Hà Nội, nhất định sẽ ra. Vì lẽ gì cũng chẳng cần nghĩ. Nó đi, chỉ đơn giản muốn đối diện với em và với chính mình, dẫu chỉ một lần. Và cũng bởi nó nhớ em! Nó sẽ không muộn, phải thế không? Thấy lòng nhẹ nhàng và bình yên hơn bao giờ hết, nó thanh thản bước về phía quầy vé!
[SG nắng & gió… 05/2004]
sean.le

Related Posts

Leave a Reply

Hoặc
Site Menu