Cho một ngày Valentine ấm áp.. PDF Print E-mail
viết bởi Hoàng Trí   

Cũng gần đến ngày lễ tình yêu rồi các bạn =) TCAN "Từ Trái Tim Đến Trái Tim" Lâu nay chúng mình đều đến với nhau ko chỉ vì tìm kiếm âm nhạc mà còn chia sẽ cảm xúc ấy cùng nhau rồi dần trở nên thân thiết. Valentine năm nay lại sắp đến. Mình chỉ biết một điều rằng bên cạnh có nhiều người sẽ tận hưởng một ngày Valentine trọn vẹn, cũng có người ghét ngày này vì muốn nó chóng qua đi.. Hôm nay mình xin gửi đến các bạn những câu chuyện sau mà mình thấy hay, mong rằng, phải, mình cũng hy vọng rằng bạn sau khi đọc sẽ cảm thấy có nhiều niềm tin hơn vào bản thân mình, vào tình cảm của chính mình với món sup tinh thần.. Chicken soup for the souls.. Và dĩ nhiên bên cạnh đó là bộ tuyển những bài hát tình yêu xưa mà mình cảm thấy có ý nghĩa nhất. Mỗi một bài hát đều như một câu chuyện tình có nét đẹp riêng. "Album.. of LOVE" của TCAN. Dĩ nhiên có bài có rồi, nghe online thấy bài nào chưa có thì down về nhe'.


 
1. Art Sullivan - Adieu Sois Heureuse
2. Billy Dean - Somewhere In My Broken Heart
3. Bonnie BIANCO & Pierre COSSO -Stay
4. By My Side
5. Don McLean - And I Love You So
6. Elvis Presley - Are You Lonesome Tonight
7. Engelbert Humperdinck - The Last Waltz
8. Hayley Westenra - Santa Lucia
9. Jon B - Pretty Girl
10 Martina McBride - My Valentine
11 Michel Polnareff - Love Me Please Love Me
12 Ricky Nelson - Tell Laura I Love Her
13 Simply Red - For All You Babies
14 Whigfield - Close To You
15 Mr Big - To be with you



 
Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.

Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình...

Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói

dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

 

 
 
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.

Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "

Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.

Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.

Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:

- Sao anh lại ghen với tôi được ?

- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !

- Tôi được bao vệ ? Anh nói thế tức là sao ?

- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !

Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.

 

 
  Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...
‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.  Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.' Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

 

 
 
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.

Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

TCAN tuyển tập cho ngày Valentine
 

 

Bài viết được đăng trên TCAN vào ngày 01.02.2008
được chuyển thể vào TCAN Web 2.0 vào ngày 13.06.2008
Comments (1)Add Comment
Hoàng Trí
Copy and paste comment tu TCAN 1.0
written by Hoàng Trí, June 18, 2008
Valentine - ngày không em
by H@rry
on Feb 03, 2008
Chưa bao giờ tôi mong đợi ngày Valentine nhiều như năm nay, nhưng…

Cách đây 7 năm, tôi quen em qua những lá thư viết tay mà bây giờ hẳn người ta sẽ cho là sến và không còn hợp mốt nữa. Nhưng với tôi, những kỷ niệm vui buồn qua những lá thư ấy lúc nào tôi cũng trân trọng, bởi đó chính là những cảm xúc thật long mà cả tôi và em đều dành cho nhau. Rồi theo năm tháng, từng lá thư cứ thưa dần, thưa dần vì em đã chuyển lên thành phố học Đại Học và tôi có cơ hội gặp được em mà không cần phải đợi chờ qua những cánh thư từ nơi xa cách mấy trăm cây số.

Lần đầu tiên tôi gặp em, một cô bé luôn cười và lúc nào cũng líu lo không ngớt. Tôi thì ít nói, nhưng những câu nói của tôi luôn làm cho em cười ngặt nghẽo. Thấm thoát, tôi và em đều nhận ra rằng cả hai đều có thứ tình cảm đặc biệt hơn là những người bạn thông thường. Nhưng những lần đi xem phim, vào coffe shop, cùng đi mua CD nhạc mà 2 đứa đều thích, cùng nấu cháu điện thoại hay cùng lắng nghe chương trình radio mà 2 đứa đều thích, hay…tôi đều không dám mở lời rằng tôi đã yêu em. Ra trường tìm được việc làm, trong khi em vẫn còn học Đại Học, tôi như bị cuốn vào vòng xoay của cuộc sống cơm áo gạo tiền.

Nhớ lại những năm học từ cấp 1, 2 rồi cấp 3, thậm chí cả Đại Học; tôi có thể theo học được đều nhờ vào những đồng tiền vay bạc 12 (có nghĩa cứ 1 triệu đồng thì bạn phải trả 1.2 triệu mỗi tháng). Thế nên, tìm được việc làm ổn định, tôi căng sức làm để kiếm thật nhiều tiền. Một việc chưa đủ, tôi lại tìm thêm nhiều công việc bán thời gian khác nữa để mong có tiền lo cho cuộc sống của bản than mình và cho cả gia đình. Kết quả là, khoảng cách giữa tôi và em ngày càng xa. Tôi không còn nhiều thời gian để gặp em, rồi những tin nhắn, những cuộc gọi tôi đều reply một cách vội vã. Không phải bởi tôi không còn tình cảm sâu nặng với em, mà bởi tôi đã bị cuốn vào hàng khối công việc, bởi tôi luôn chạy đua cùng thời gian, bởi tôi…Bởi tất cả chỉ là lỗi của tôi, sao tôi không mạnh dạn ngõ lời để được em chia sẻ những bận tâm thường nhật của mình. Trái lại, em đã nghĩ tôi lạnh nhạt và cố lẩn tránh em. “Anh thật sự rất hối hận, tất cả là lỗi của anh”.

Điều gì đến đã đến. Em tìm được một người bạn trai mà bản thân em biết sẽ không có kết quả tốt đẹp, nhưng chỉ là để có ai đó bên cạnh em, để em có thể quên tôi. Rồi chuyện của em và người đó cũng không được gì tốt đẹp.

Thời gian gần đây, em và tôi liên lạc trở lại. Tôi đã tự hứa sẽ nói hết những gì cần chia sẻ cùng em lúc này. Tôi đã hi vọng mối quan hệ của em và tôi sẽ tốt đẹp; cả 2 sẽ làm lại từ đầu. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi, bởi hiện giờ em cũng đã có một người mà theo em người ấy rất quan trọng, rất quan tâm em, em không muốn làm tổn thương tôi và càng không muốn làm tổn thương người ấy. Tôi chỉ không hiểu tại sao em lại thắp cho tôi chút hi vọng rồi cũng chính em dập tắt hi vọng đó. Hay em muốn trả thù tôi vì đã làm em khổ sở trước đây.

Dù gì tôi cũng chỉ biết nói lời chúc em sẽ hạnh phúc với những gì em đã lựa chọn…

Tôi đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày sinh nhật của cô ấy và cả ngày Valentine nữa, vì ngày em được sinh ra gần ngày lễ tình nhân mà, Nhưng ngày sinh nhật chỉ có em và một người nữa không phải là tôi. Buồn, thất vọng…Valentine này sẽ là ngày không có em!!!

 Mình không dám viết những lời này trên blog bởi sợ cô ấy đọc được sẽ buồn, sẽ thấy ái náy. Nên chỉ biết chia sẻ vài dòng tại TCAN. Hi vọng những ai đã có đôi có cặp sẽ có thời gian thật hạnh phúc bên người thân yêu của mình. Nếu bạn đã yêu ai, hãy mạnh dạn gạt bỏ những khó khăn trước mắt, chỉ nghỉ đến tình yêu mà bạn sẽ dành cho người ấy. Đừng để như tôi, sẽ có ngày phải hối tiếc, tiếc vì mất người ta, tiếc vì ngày Valentine chỉ có một mình…Nếu ai vẫn còn cô đơn hay thất tình thì cũng đừng buồn, vẫn còn nhiều cơ hội và thử thách trước mắt cần bạn nắm bắt và vượt qua. Chậc, sến vậy đủ rùi H@rry, làm việc tiếp đêêêêêêêê!!! Ặc ặc…”Always try to see a glass half full”.


by Trần Tiến Long
on Feb 04, 2008
Không biết mình đã đọc những câu chuyện này bao nhiêu lần. Những tình cảm chân thành luôn khiến con tim ta rung động. Ước sao mỗi chúng ta ai cũng yêu đươc yêu chân thành như vậy! Chúc mọi người một năm mới vui vẻ và một valentine hạnh phúc!


by Thanh Phạm
on Feb 04, 2008
hí hí, sắp tới ngày đấy rùi ^^


Valentine
by phandinhminh
on Feb 04, 2008
[ User information ] [ Send a message ]
Đâu đó tình yêu vẫn là thứ không thể nghe thấy bằng lới, nhìn thấy bằng mắt....

cũng không thể chạm tới. Được chứng minh bằng nước mắt, sự im lặng, lòng nhiệt thành, chân thành và thời gian.....

Hi vọng mọi người luôn luôn hạnh phúc với "tình yêu của đời mình"!

Harry cố lên! smilies/cheesy.gif

Lâu lắm không còn thói quen đọc truyện, không còn thói quen ngủ muộn....có mỗi thói quen Valentine.... một mình thì chẳng biết đến bao giờ mới bỏ được. smilies/smiley.gif)


Thanks anh
by Nochi
on Feb 08, 2008
em thích nhất là câu truyện về việc cúp máy trước. Khi yêu 1 ai đó ta luôn muốn nhận phần khó về mình.


phep linh su hay tinh yeu thuong
by Ngoc Uyen
on Feb 10, 2008
Minh thich cau chuyen " cho em cup may truoc..." cong nhan la dung tam li cua con gai that.

Con gai khi noi chuyen dien thoai khong bao gio muon nghe tieng cup may kho khoc nhat la cua nguoi minh yeu thuong.

Du chi la mot cu chi nho nhung an chua rat nhieu y nghia va su se chia...ma cac ban nam can luu y.


tình yêu thật ấm áp
by Văn Dũng
on Feb 14, 2008
Không biết mình làm sao nữa,nước mắt cứ chảy ra, cũng không biết nói gì nữa


Love of my Life!!
by Zip
on Feb 15, 2008
[ User information ] [ Send a message ]
Tình yêu là sự dại khờ nhưng thật sự không ngu ngốc mà sáng bừng trong tim mỗi người


^^!
by Huongngoclan
on Mar 18, 2008
không biết nói ra bi h còn phù hợp nữa hay không, nhưng mìn thích bài về valentine,,,



by oi
on Mar 24, 2008
thật cảm động khi đọc câu chuyện này, tình iu là gì mà sao khiến cho bao con tim phải thổn thức.

Mình cũng đang thik một người, nhưng ko dám nói ra, vì người ấy và mình khác nhau nhiều quá. Người ấy sống phónh khoáng, cởi mở, lãng mạn, nghệ sĩ, thik nhạc rock...còn mình thì ko. Mình sống kín đáo, rụt rè....Trước đây mình cũng đã có một tình iu tan vỡ với một người hoàn toàn khác mình, mình đã đau khổ thật nhiều.

Không biết từ bao giờ mình đã quan tâm đến người ấy, lo lắng khi người ấy học hành ko tốt, ko đi duyệt bài, lắng nghe những chuyện tình đã chia tay của người ấy. Và một ngày, người ấy có người iu khác, và đau khổ khi chia tay, mình chỉ biết lặng lẻ ở bên cạnh chia sẻ, an ủi, mua sách cho người ấy, và chờ đợi cho đến khi người ấy bớt buồn. Mình biết tại sao chuyện tình cảm của người luôn không trọn vẹn, bởi vì khi chia tay người luôn tìm một nào khác lắp vào khoảng trống, khoảng vô hình trong trái tim. Người ấy cô đơn, người đang muốn iu, iu ai đó, và tình iu đó ko có mình. Người ấy cũng ko phải là mẫu người mình đã vẽ ra trong đầu từ bấy lâu nay, ko có nước da rám nắng của người từng trải, mà có nước da trắng của các chàng công tử, người ko phải là người của công việc, sống lãng tử và thik đi du lịch... Mình và người ấy khác nhau nhiều quá, cho nên mình quyết định giữ lại tình bạn mà cả 2 đang có, quyết định ko nói ra tình cảm của mình cho người ấy biết. Cảm giác thik người ấy làm mình ko dám gần người ấy, sợ mình ko kiềm chế được lòng mình, mình chọn giải pháp bớt gần người ấy.

Nhưng mình và người ấy lảm gần nhau lắm, chỉ cần vài bước chân là có thể gặp nhau. Có những lúc làm việc, mình cứ viết tên người ấy mãi trên trang giấy, muốn chạy sang và nói ra tất cả, nói mà ko cần người ấy đáp lại tình cảm của mình và lý trí đã ngăn mình lại. Mình cố gắng gửi hồ sơ xin việc thật nhiều nơi, chỉ mong nhanh chóng rời xa người ấy. Một tuần thử việc ở cty mới, mặc dù biết cty đó ko fu2 hợp với mình, nhưng mình vẫn thử, nhớ người ko chịu đc, thế là lấy cớ mua bánh kem thăm nhữg người bạn cũ để ghé lại cty thăm và gửi bánh cho người ấy luôn. Ngày đầu tiên quay trở về làm việc, mình cũng muốn gặp người ấy, nhưng làm sao bây giờ, lại lấy cớ ko có tiền thối, nhờ người bán cafe đem cho người 1 ly với lý do it's a gift welcome me back. ko biết người ấy có nhận thấy sự khác lạ nơi mình ko. Rồi ngày valentine, mình muốn tặng người ấy quà, nhưg ko dám, lại lấy cớ để ko có ai để tặng nên mới tặng a một quyển sách. Dường như người ấy cảm nhận đc điếu j đó nơi mình, và đã gọi điện cho mình, suốt 2 tiếng, người ấy kể chuyện của người ấy, hỏi chuyện của mình, để mình có thể hiểu nhiều hơn về người ấy...nhưng mình vẫn ko nói j cả.

Mỗi ngày đi làm, đi học đều gặp người ấy, muốn đc ăn trưa cùng, muốn đợi người ấy đi học cùng, tình cảm của mình ngày càng lớn dần. Mình cố gắng tránh, càng tránh càng làm mình buồn hơn. Mình đang tìm công việc khác, hy vọng sẽ rời xa nhưng lòng thì nặng trĩu. Mình làm vậy đúng hay sai!!


by Huongngoclan
on Mar 24, 2008
Hãy làm theo lời trái tim mách bảo, đừng bao giờ trốn chạy khỏi những xúc cảm của trái tim, trái tim bạn sẽ mách bảo cho bạn hướng đi đúng nhất,,,^^!


Càng quên càng nhớ
by Jerry
on Apr 14, 2008
lúc nào cũng phải cố wên mặc dù trong lòng vẫn nhớ?

con ng đôi khi mâu thuẫn thật...nhưng tôi lại yêu cái mâu thuẫn đó. Nó nhắc tôi nhớ tôi có 1 ng cần phải wên và vô số kỷ niệm tôi cần phải nhớ!


cơ hội của trái tim
by trần thị phương
on Apr 24, 2008
Tôi thật sự cảm động trước câu chuyện "cô gái bán hàng ở cửa hàng bán đĩa CD".Theo tôi thì đây là một câu chuyện khiên cho người ta một điều gì đó luyến tiếc đến nghẹn lòng.Đó là lí do vì sao tôi đặt tiêu đề là"cơ hội của trái tim".Tôi biêt cơ hội của trái tim mỗi chúng ta chỉ có thể đến một lần để yêu một ai đó rất thật lòng rất chân tình.Nhưng nắm bắt được cơ hội đó thật là khó phải không các bạn?Chàng trai ở đây đã tìm thấy cơ hội của mình song chàng không đủ can đảm để nắm bắt cơ hội đó.Các bạn có biết vì sao không vậy?Có lẽ mỗi người một suy nghĩ khác nhau nhưng với tôi thì đó lại là môt nguyên nhân hết sức sâu xa .Trong hoàn cảnh của mình chàng trai không nghĩ được rằng chính bản thân anh lại có những cơ hội quý giá đến thế .Anh muốn lăm được làm quen với cô gái vì chính cô đã đem lại cho anh một điều diệu kì trong lúc anh cảm thấy mình tuyệt vọng,cảm thấy cuộc đời mình thật ngắn ngủi.Anh đã cố gắng rất cố gắng để viết lại địa chỉ cho cô gái nhưng muộn mât rồi vì anh không biết đó là cơ hội cuối cùng của anh .Tôi không biêt phải nói thế nào nhưng tôi biêt chang trai này đã nhắm mắt yên lòng vì anh đã làm được việc cuối cùng anh muốn làm,dù nó có thành công hay không?Tôi thực sự xúc động bởi việc làm của cô gái nhưng có lẽ việc làm cúa cô gái và chàng trai như hai đường cong đến khi giao nhau thì lại chia làm hai ngả.Kết thúc dù không có hậu nhưng ẩn sâu trong lòng mỗi chung ta thì kết thúc đó lại có hậu-một câu chuyện đẹp phải không các bạn.Với tôi thì chàng trai và cô gái đã tạo ra trong cuộc đời mình nhưng đường cong thật là đẹp như chính trái tim họ vậy!!!!Tôi muốn nhắn nhủi những ai đang yêu môt ai đó hãy nắm bắt cơ hội của mình khi chưa quá muộn .Tôi cũng vậy tôi đã yêu một nguời và tôi sẽ cố gắng nắm chắc cơ hội của mình .Tôi và các bạn sẽ làm được hơn cả chàng trai đã làm đúng không các bạn?cảm ơn các bạn đã đọc lời bình của tôi.

Write comment

security code
Write the displayed characters


busy

TCAN copyright @ 2002
Các bài viết đăng trên TCAN đều được viết bởi các thành viên tham gia hoặc đã được sự đồng ý của tác giả. Do vậy bạn có thể đăng trên web khác nhưng mong ghi rõ nguồn và tên tác giả. Việc làm này ko phải vì thu lợi cho TCAN mà là tôn trọng người viết đã dành thời gian, tâm huyết và cảm xúc thật cho bài viết của mình. Dù rằng đã có nhiều trang âm nhạc copy bài viết của chúng mình mà ko tôn trọng tác giả thật sự.