Please log in or register to like posts.
Nghệ sĩ

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dàoTình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào

Trên thế giới có bào nhiêu kỳ quan nhưng kỳ quan tuyệt vời,phẩm chất nhất chính là trái tim của người mẹ !!! tình cảm của người mẹ dành cho những đứa con là vô bờ,vô bến,nhưng có được bao nhiều người con hiểu được tấm lòng bao la, Vĩ đại đo của mẹ …Tôi bật khóc khi đọc được một câu chuyện về một lại chim vô tình,“Có một loài chim mà khi lớn lên, muốn bay được thì phải ăn thịt chim mẹ. Và tất nhiên, chim mẹ luôn mong một ngày nào đó chim con có thể tự mình cất cánh bay cao. Vì thế, chim mẹ đã không do dự tình nguyện để chim con ăn thịt mình”. Lời mẹ êm ái như đông lúa chiều rì ràoTiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêuLòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thuTình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồLời ru man mác êm như sáo diều dật dờNắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ bài hát "lòng mẹ" Tôi không biết thực sự có loài chim vô tình ấy không, nhưng tôi chỉ biết với tôi mẹ là tất cả niềm tin, tình yêu và nguồn sống cho tôi tựa nương. Với người mẹ những đứa con là tất cả cuộc sống của mẹ, Lên cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển cả,con nuôi cha mẹ tính bằng ngày tháng…,có bao nhiêu bài ca viết về mẹ những làm sao cả hết được tấm lòng người mẹ dành cho con,Mẹ là đại dương bao la, là dòng suối ngọt, là vầng trăng tròn mùa thu. Phải chăng đó là tất cả những gì đẹp nhất của tự nhiên, là sản phẩm tuyệt xảo nhất của hoá công. Trái tim người mẹ là kiệt tác của thựơng đế và “ vì chúa Trời không kịp làm ra mọi việc nên chúa đã sáng tạo ra người Mẹ”. “Khẽ ngắt nụ hồng, cài lên mái tóc xanh mẹ yêuTóc rối một đời vì năm tháng chở che đời conKhi thơ ấu con nào đâu có biết,Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi muộn phiềnDù bao gió mưa tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm”bài hát "tình mẹ" Biết bao điều con muốn nói về mẹ nhưng có nói thế nào đi chăng nữa cũng không đáp đền nổi những hy sinh thầm lặng, những yêu thương trĩu nặng mà mẹ đã trao cho đàn con của mình.Trong mỗi chúng ta,chắc rằng ai cũng ít nhất một lần trong cuộc đời làm mẹ buồn lòng.Thế nhưng chưa bao giờ có một người mẹ nào trách con mình vì điều đó. Mỗi bước chân con bước đều có hình bóng của mẹ … Cuộc sống cuốn trôi con vào những công việc, đánh cắp con trong những suy nghĩ…Và chỉ có dại khờ mang về cho mẹ,những khi va vấp ưu phiên con cũng lại tìm về với mẹ,. Mẹ luôn dang rộng vòng tay đón nhận con yêu vào lòng…Mẹ luôn bảo với con gằng "con là trái tim thứ hai của mẹ" .“ Còn gì chân thật bằng tình người mẹ mà những gì đã qua trên môi mẹ thấm mãi tận lòng con” ( Lưu Trọng Lư). Con vẫn mãi là con của mẹ. Và dù thời gian có trãi dài bao nhiêu năm nữa, tình yêu của mẹ vẫn không thay đổi. tặng em và tặng cả nhà ta cùng đọc và viết về những suy nghĩ của mình về người Mẹ thân yêu

8 comments on “Một Trái Tim Của Mẹ …!

  1. uh? em tuong 10/5 moi la ngay cua me nhi? anh viet cho me anh ha?chac chan la dinh ninh not ri rui,haha!^^me anh ma doc duoc se hanh phuc lam lam!^^

  2. Mẹ ơi, con mơ thấy mẹ thật nhiều =)) nhưng sao con vẫn chưa được gặp, sao con vẫn không có mẹ trong ngày hôm nay? 🙁

  3. Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha. Tảo tần sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để mẹ buồn trên mắt mẹ nghe không? ………Kính mừng mùa Vu Lan

  4. Quote

    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha. Tảo tần sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để mẹ buồn trên mắt mẹ nghe không? ………Kính mừng mùa Vu Lan

    Bài này em lên chùa đọc rất nhiều .Mọi người lên chùa hầu như ai cũng chép bài này về treo ở nhà

  5. Gửi tặng cho tất cả các bà mẹ trên thế gian này =)) Không bao giờ đủ cho sự đền đáp ,không bao giờ đủ cho lời cảm ơn và câu xin lỗi …………..

  6. Chưa bao giờ con nói với mẹ là con yêu mẹ, cũng bởi con không có thói quen biểu lộ tình cảm với mọi người bằng lời nói.Cũng chưa bao giờ con nói với mẹ là con cảm ơn mẹ rất nhiều, vì mẹ đã sinh con ra trên cõi đời này và cho con được làm con của mẹ.Con chưa bao giờ nói với mẹ rằng con nhớ mẹ nhiều lắm. Những lúc mẹ đi làm về muộn, con đi ra đi vào, không yên tâm khi mẹ chưa về, cứ lo lắng không biết bây giờ mẹ đang làm gì, mẹ ở đâu, mẹ có bình yên hay không? Chỉ khi nghe thấy tiếng bước chân của mẹ con mới thấy mọi âu lo tan biến.Cũng chưa bao giờ con hỏi mẹ có mệt không? Mẹ có vui không? Mẹ có buồn không? Con luôn luôn nhận những lời đó từ mẹ, mà không hề thắc mắc rằng ngày hôm nay có những chuyện gì xảy ra với mẹ.Con ngại mở lời nói với mẹ những lời yêu thương, âu yếm… Con ngại chia sẻ với mẹ những chuyện vui buồn hằng ngày, Con ngại… cũng bởi con đã lớn, con ngày càng xa vòng tay của mẹ…Nhưng với mẹ, con lúc nào cũng là Vịt, là đứa con nhỏ dại ngốc nghếch của mẹ, đứa con chẳng bao giờ chịu nghe lời mẹ khuyên răn, chọn nghề nghiệp hay làm bất cứ công việc gì.Không phải con không biết là nghe lời mẹ chẳng bao giờ sai, nhưng con muốn chứng tỏ bản lĩnh của con. Con muốn tự quyết định những việc của mình, con muốn mình độc lập…Mẹ chắc là buồn vì con nhiều lắm! Con chưa bao giờ làm cho mẹ vui kể từ khi con tốt nghiệp cấp III đến giờ. Con cũng không hiểu sao con lại trở thành một đứa con cứng đầu, khó bảo, nổi loạn như thế. Con làm mọi điều con thích và cũng chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Con ích kỷ, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho bản thân, làm mọi việc chỉ vì bản thân con…Mẹ muốn con gái có một công việc ổn định, một đường đi bằng phẳng, nhưng con không muốn thế. Con muốn đi theo con đường con thích – nghề báo. Con lựa chọn nó, mẹ không hài lòng. Con biết mẹ buồn, mẹ lo lắng con gái mẹ sẽ vất vả. Mẹ mắng con. Con không biết làm thế nào để mẹ hiểu con bây giờ? Đành chờ mai này vậy, mọi việc sẽ đâu vào đấy cả thôi mẹ ạ.Mẹ đừng lo lắng cho con, mẹ ạ. Con cũng chưa đủ lớn khôn nhưng giờ con đã biết tự chăm sóc cho bản thân con, và cho em Gà nữa. Con biết mẹ lo lắng cho con nhiều lắm (đến em con mà nó còn phải phát ghen lên), nhưng con cũng chẳng bao giờ nói với mẹ rằng con yêu mẹ nhiều lắm, con cứ thấy không tự nhiên khi biểu lộ tình cảm với mẹ.Mẹ có bệnh mà không chịu đi khám. Con biết mẹ sợ nếu mẹ có bệnh, cả nhà sẽ lo lắng và tốn kém như thế nào. Con không nghĩ nhiều, chỉ sợ mẹ không được ở cùng chúng con, không được nhìn thấy mẹ… Con sợ, thật sự con rất sợ, con sợ lắm…mẹ ơi…Lần con trượt đại học, con buồn lắm, chỉ muốn buông xuôi, muốn từ bỏ tất cả, muốn chết… Con ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, không nghĩ cho mẹ, vì con mà vất vả bao năm nay, không nghĩ đến những tháng ngày con đi ôn thi học sinh giỏi, mẹ đi nuôi con trên thành phố, không nghĩ đến niềm vui, nụ cười và nước mắt của mẹ khi con gặt hái được thành công… Con nghĩ con chỉ là đứa vô tích sự, một đứa bỏ đi…Những gì mẹ mang lại cho con chính là sự tin tưởng, bao dung. Mẹ tin Vịt của mẹ sẽ làm được chuyện, và con đã thành công, nhưng sự thành công đó cũng đổi lại bao vất vả của mẹ… Chính lòng thương yêu, tin tưởng của mẹ đã cho con có được thành công như ngày hôm nay. Bây giờ con đã sắp trở thành nhà báo rồi, vậy mà con chưa bao giờ nói với mẹ rằng: mẹ ơi, con biết ơn mẹ nhiều lắm. Con yêu mẹ rất nhiều!Chủ nhật tuần này, con sẽ về với mẹ, và nói với mẹ điều con vẫn ấp ủ bao lâu mà chưa có dịp bày tỏ: mẹ ơi, con yêu mẹ!Con THỦY LINH

Leave a Reply