Tản Văn, Thơ Thẩn cùng Box Jazz

Please log in or register to like posts.
Nghệ sĩ

Mình thích nhất cái không khí thơ thẩn của box jazz. Từ ngày xửa ngày xưa đến nay vẫn còn thơ thẩn. Có lúc mọi người vì nhiều lý do không còn thẩn thơ nữa… Nhưng những cảm xúc ấy là điều lắng đọng lại mà JS này quý và trân trọng nhất. Mình đã tích góp lại một phần. Vẫn còn đó những cảm xúc chưa tìm lại được…

Mùa jazz đã tới

Ở miền nam này chẳng có mùa nào nghe jazz mà phê như những ngày của mùa mưa cả. Ngồi nghe jazz , mưa rơi bên ngoài cửa sổ , tiếng rì rào , ầm ầm , ánh sáng lờ mờ như những buổi chiều xinh đẹp, lâu lâu sấm chớp bí ẩn như ma thuật của phù thủy, nhiệt độ thì vô cùng mát mẻ .Còn gì hơn khi nhấm nháp ly trà, cafê với một điếu thuốc (1 điếu thôi nha) và nghe nhạc jazz từ true jazz tới blue hay acid, groovy. Dường như tất cả không gian đều thuộc về bạn. The look of love , fever , goergia in my mind , round midnight … nhẹ nhàng thấm sâu vào trái tim bạn .Mùa mưa hay gắn với các bài hát hay của Việt Nam và các bài này lại có dáng dấp jazz rất nhiều. Ấy thế nên người ghiền jazz như Xuân Hiếu mới cho ra đời album Mưa Hồng. Ngộ ha người phương tây thường cho rằng xanh là màu của sự lặng lẽ còn người Việt Nam ta thì thường lấy màu hồng để chỉ tâm trạng lâng lâng này. Đối với mình mùa mưa là mùa đẹp nhất dễ thương nhất và là mùa mình dành nhiều thời gian cho jazz nhất .JS 24 May 2005Dáng Sài GònMùa mưa mới ra dáng Sài GònSài Gòn mà nắng chang chang hoài ko ra gì cả.Chỉ có mưu và sinh…Mình kết It’s raining của Jennifer WarnesChưa biết post nhạc… tiếc ứa…Trời! Giật mình nhìn lại bài viết của bạn đã 4 năm rồi ư!Ngậm 1 chút ngùi ngùi…Non 03 April 2009

Thik Jazz

Thik Jazz đã lâu, tham jazz box cũng lâu rùi nhưng bận quá! chỉ vào để cập nhật nhạc về nghe thôi! Càng nghe càng thấy Jazz thật tuyệt! Cũng chia sẻ Jazz cho nhiều người nhưng không hiểu vì sao người ta không hưởng ứng! buồn thật! Jazz đâu khó nghe và khó cảm nhận như người ta vẫn tưởng……..Lynk 21 June 2009

Thức khuya

Trước kia rất hay thức khuya! Thời mà mình còn vướng bận quá nhiều suy nghĩ và nỗi đau! Hồi đó lao vào rock như điên vậy!Cố gắng nghe rock để chìm vào giấc ngủ!Bây giờ, khi mình đã tự làm chủ được bản thânKhi mình ngày càng thẩm thấu được chữ Vô Thì Jazz giống như một bài hát ru sâu lắng, mênh mang…Cuộc xoáy và chắp nối những mảnh vụn của ký ức một cách rất vô thức!So i can sleep after all, At last!Lynk 21 June 2009XaBé lynk ở Hà Nội ahThật là xaNhưng nhờ jazzHóa ra gầnKhông thể mầnThì…Trên tinh thầnMình vẫn thânLynk nhé!!!Non 22 June 2009VẹtVùng nọ, họ hay bẫy vẹt bán lấy tiềnVẹt đẹp lắm, nhưng nó đôi khi lại giống con người chúng taVẹt cứ bị bẫy hoài… bị bán, vẫn sống nhưng đã trong lồng và trong lòng ai đóVà có anh JS dắt theo bé Lynk hỏi” thế bẫy như thế nào mà bắt được nhiều vậy cha kia?”Nông dân Non mới bảo là anh ta với các bạn bần nôn cứ vào rừngCăng các sợi dây mảnh và trơn từ thân cây này qua cành cây nọVẹt bay, đua sắc, nói bậy bạ trong miệngRồi đậu trên những sợi dây mảnh ấy… và chúng ngã nhàoĐầu lộn xuống trong khi chân vẫn móc vào sợi dâyChúng không bay được và anh nông dân Non cứ thế hốt về Trong tâm trí vẹt thì việc bay gắn liền với việc đứng thẳng đàng hoàngTình trạng đầu lộn ngược đó làm chúng nghĩ ko thể bayCon người chúng ta đôi khi vẫn tự cho việc làm này phải khởi nguồn hay gắn liền với việc khácAnh bần Non vẫn hay nghĩ phải tăng level bằng cách spam thật nhiềuKhông spam nhiều thì ko tăng level đượcÔi chếtAnh ta đâu nhận ra rằng chăm chỉ dịch, viết cảm nhận, post nhạc… sẽ thăng cấp đâuAnh ấy thật ngốc nghếchBé lynk sẽ ko thích anh ấy đâu nhỉ?Non 22 June 2009

Không chốn

Không chỗ để đi àhĐược… ok!Non sẽ dùng jazz string bắt bé Lynk lạiVà bỏ vào bọc TCAN nhéXin đính chính anh Non chưa yêu bé nàoCòn anh JS theo suy đoán chắc hay thất tình lắm…tội nghiệpNon 22 June 2009

Giống nhau nhỉ

Non này học Luật thương mại quốc tếNhưng chí để bốn phương và đam mê nghệ thuậtCó lẽ sau này sẽ làm làm khách hàng thường xuyênCho ai kinh doanh nghệ thuậtSao mình biết ahMình chỉ nghĩ anh ta có trái tim nhạy cảm lắmNên có lẽ cũng lụy khổ đau tâm…thôiĐoán mò ấy mà…anh học thiền thì tâm khai trí sáng lắm.Non 23 June 2009

Lớp họp jazzVào điểm danh nàoCô giáo: “Non”Dạ có anh!”JS”Dạ có em”Luanda”mình đây”Lynk”Ko thèm trả lời,rút nhị khúc ra múa…Lớp họp jazzy tiếp tục nào.Non 02 July 2009

Lang thang

Em cũng hay đi lang thang ah!Đi bộ hay đi xe thế hả?Cũng đi hoài mà sao ko thấy nhỉ!Có khi nào lướt qua nhau rồi ko?Chắc lúc đó anh đang giữ dáng đẹp traiĐầu thì nghiêng ngón tay gãi nhẹ hàng chân mày Mặt thì vờ lạnh lùng không để ýNhững để tứ cả thân….Anh hay lang thanh bộ một mìnhCó lẽ khoác áo vàng vào thì Anh chả khác tăng lữ chưa xuống tócCon người ta khi nói…Năng lượng liên tục tuôn chảy.Con người ai không nói… Năng lượng tích tụ dần.Nó ứ…tâm nó động đậy mạnhThế là thân phải điChân phải bước…Chuyển động để dung hòa tâm tríKhi giải tỏa được phần nào…Thì tự thân không đi nữa..Nếu ko có forum…Chắc là bị câm mấtGoin’ to be dumb.Non 02 July 2009

A Non

Bài hát nhẹ nhàng quá! Khiến cõi lòng bình yên, thanh thảnNhư một dòng sông êm đềm … ru Ta ngủĐưa Ta vào những cõi mơ dịu êm.Lynk 02 July 2009

Du mục

Vũng Tàu nơi anh sinh ra và lớn lên.Sài Gòn nơi anh đang an cư.Và thủ đô Luanda, Angola, Africa là nơi anh lạc nghiệp.Cuộc đời du mục, 6 tháng ở Sài Gòn, 6 tháng ở Luanda.Luanda 03 July 2009

Côn Sơn

Chà! Một mình em nửa đêm leo núiUống nước ở giếng ngọc… tắm suốiNgồi trên tấm đá rêu phơi và ngắm trăngUống rượu… tuyệt!Lynk 03 July 2009

Gió

Gió phiêu lãngTheo bước chân chiềuTung bay những chiếc lá xanh màu ngọc bíchGió là kẻ điênVi vu khúc ca của riêng mìnhKiêu ngạo trong chính vẻ lãng mạn, dịu dàngGió ầm àoGiữa đêm trăng tĩnh lặngĐánh động những cơn sóng biểnBỏ mặc sau lưng tiếng dương cầmLãng tử bước dạo trong đêm…Lynk 05 July 2009

Bẫy

Không ai bẫy được e đâu!E tự nhốt vào ngăn tủ tối tăm thôi! So i can sleep after all, At last! Hôm nay em nhảy lên xe bus và ngủĐến khi anh lái xe gọi dậy haha!Một ngày… lang thang vào cõi mộng bằng xe bus! Lúc tỉnh dậy thấy nắng nhảy nhót trên đường. Sau hai ngày mưa gió là ngày nắng chan hòa đến lạ! Gợn sóng mặt hồ Gươm lãng du say đắm lòng người ta! Nghe Amanda của Aisha DuoNgủ trên ghế đá lúc nào không biết nữa.Tỉnh dậy thì Gió đã đuổi ánh dương tàn về cuối trời TâyBất chợt Chiều gieo vào lòng những mầm cây héo úaTiếng nhạc cuả OAM’ blues – Aaron Goldberg cất lênKhiến lòng không thôi bùng ngọn lửaĐốt cháy những ngày qua… thiêu rụi ký ức xaBới đống tro tàn… e đã tìm lại mình trong đóVẫn trong sáng vẹn nguyên như ngày còn nhỏVà tro tàn thành khói bụi bay đi.Lynk 08 July 2009

Chuyện vặt

Hôm nay mình gặp nhiều chuyện thật.Một tờ báo ướt mưa bị vứt ở ven đường.Bình thường thôi… rác rưởi ấy mà.Một ông già còm cõi đi ngang qua.Ông ngồi xuống cạnh tờ báo ướtTừ từ mở từng trang mỏng mảnh đọc.Đọc một hồi rồi rồi ngay ngắn gấp tờ báo lại.Ông bỏ đi và một thằng bé lại ngang qua…”Ai vứt rác thế này!” Nó lấy tờ báo ướt và quăng vào thùng rác…Nó không hề thấy tờ báo ướt đó đã Là một niềm vui nhỏ cho ông lão già kia…Ôi cuộc đời…Jazzsound 22 July 2009

Ngày ấy, quán vắng…

Hôm nay anh đọc topic spam trang 6Anh thấy ngày 19… là ngày anh sinh raKhông biết có yêu thuơng không nữaNhưng chưa hề anh thấy ghét ngày kia.Chiều lại mưa…Anh vào quán cafe một mìnhAnh không nhớ mình đã kêu đồ uống chưa nữaLúc anh về với mình đã thấyCốc sữa trên bàn…Có lẽ chủ quán muốn gửi gắm điều gì đóVà khi xoay xoay chiếc cốc trong tayAnh nhớ ra là em ghét sữaEm bảo nó tởm…Hình như biết ý, chủ quán không đến bắt chuyện như mọi lần ấyAnh ấy cố hoạc có thể không…Lu bu làm gì đó với cái bàn, cái ghế,Những chiếc cốc, cái khăn, dưa leo,Bể cá, cá ăn bim bim, cá bơi ngửa…..Anh thở dài, bâng quơ nhìn rảoKhông một ai cả… anh đếm… chỉ một người ư…Anh quên đếm mình … anh nghĩ đến con số..Và anh chợt nhìn tờ lịch ngày 21…lâu rồi Lâu lắm rồi, đó là ngày em đi…Cả của tiệm này không lẽ đều nhớ đến em saoKhông ai thèm bóc lich cả.Ah ừ, ngoài chủ quán ra còn có ai có tay để bóc lịch chứ…Ngày 19, ngày 21, sữa,bóng đêm này, chiều mưa, mùi ẩm ướt, điệu blue buồn….Eem để bao nhiêu để hình dung thì bấy nhiêu đang hiện diệnNhạc vang lên đâu đó, anh thậm chí đã quên mất các thùng loa.Anh cug hay ghé quán mà…Tâm trí anh đang đầy em.không còn chỗ trống,Nó đầy căng, nó ko phải là no, nhưng cũng chẳng là đóiĐói bất kì cái cảm xúc nào khác…Cho nên anh dường như ko nghe được gì,Bài hát đang phát hay anh chủ tiệm đang hát?Anh cũng ko thể phân biệt…Khung cảnh này như biến thành một thể lực… làm anh đau đớn.Anh đứng dậy, nhất quyết bước ra khỏi quán…Gió mạnh, dòng người xô đẩy… một nỗi buồn phố thịMột tờ báo bỗng nhiên bay dạt vào tay anhAnh gỡ ra, cầm ngược, và vờ như đọc vài dòng, rồi bỏ vào sọt rácAnh hít sâu, thật tỉnh táo…anh chợt nhớ mình quên chào!Và trả tiền cafe nữa…anh thấy hơi ngại.Nhưng nghĩ lại mình uống sữa mà… anh hét to ” chả sao cả!”Rồi em sẽ về thôi…1 tuần rồi mà….Non 28 July 2009

Sống

Căn bản là thiếu Jazz thì không sống được. Không có chỗ để dừng chân.Từng hạt mưa tí tách rơiÀo ạt giữa biển người mênh môngRơi rồi vụn vỡ, đến là do lang thang….Đi cũng không định hướng.Cứ cho là ngốc nghếch…Cả thế giới này đã phản bội e.Ôi, sự khờ khạo của eLynk 03 August 2009

Mưa

Tháng sáu…Mưa…Một trái tim vô tình quên thắp lửaMột nỗi nhớ vô hình chưa kịp đặt tênVà em đã quênTrái tim lẽ ra phải là màu đỏKhông phải màu troKhông phải màu của hạt mưa rơi lạnh lùng thấm sâu vào đấtVà em đã mất…Mất anh…Một người cũng rất yêu màu xanhMột người giờ chỉ là dĩ vãngVà em lang thangTrong khoảnh khắc,Ngày và đêm tranh chấp một mảnh trờiTranh chấp 1 mảnh đờiƯớt sũng trong mưa.Lynk 03 August 2009

Nhớ

Giờ này cả nhà đã ngủ say rồi nhỉ. Bên này mới 20h20…..Nghe Nữ hoàng Jazz Việt Nam làm mình càng nhớ Sài GònNhớ quán Thanh Niên trên đường Nguyễn Văn ChiêmThời sinh viên tối thứ Bảy nào cũng phải ghéĐể được nghe giọng của Nữ hoàng cùng ban nhạc Lê Tấn QuốcMột tiếng kèn Sax mình rất say và mê…..Tiếc là bệnh giảm thị giác cản bước ôngKể từ ngày ban nhạc này không chơi nữa Mình không còn thói quen ra quán nghe nhạc như xưa.Luanda 12 August 2009

Hoang tàn

Đây là nơi đâu, một mùi hoang phếĐứng lặng, buông thõng tay.Chân chẳng hề bướcNhưng cảm âm lạo xạo dưới chânLà thật hay huyễn hặt trong tâm tưởngCúi mình, vốc mẩu cát trên tay Còn đang ấm nắng chiềuLà thứ đất trắng bạc màuĐang vàng lên dưới vầng trán duơng cao rộngNgón tay thưa thớt, cả một đời chẳng giữ nổi Những tuồng cát ấm chảy nhẹ mêng mangSố khác còn theo gió lùa bay xa về đất mẹTrải rộng tầm mắt… một vài cây xanhThân gai góc, lá đậm màu suơng gióRễ chúng đã ghim sâu vào lòng đất cứng… Tìm mạch ngọt sầu, trổ lá Non xanh tốtNhững cái cây kì lạ, chúng đứng cách nhau thưa thớtTrông xa mà gần, thảng như nghe trong gió Lời rì rầm thân thiết, chúng nói về jazz chăng?Non 11 September 2009

Chơi vơi

Dạo này cảm xúc jazz vơi dần, Tthích bóng đêm hơn là ban ngày… Dạo này người tràn đầy sức mạnh hắc ámThật chẳng biết mình là người như thế nào nữa… Nhưng hiện rất thích sống với cảm xúc bóng đêm, Hít thở sương đêm, ngắm trăng, sao, Thích tan biến theo từng cơn gió, Thích mùi hương của đêm, Thích không khí ẩm ướt của bầu trời… Thích cả những chuyện không nên thích.JS 26 September 2009

Thích

Tôi thích cảnh hì hục đuc hộp sữaMột lỗ bên này, một lỗ bên kiaVà húp một hơi hết nửa lonPhần còn lại tôi hay làm sinh tố thanh long và chuối…Thể rồi tôi rửa sạch cái lon sữa đó.Bạn biết ko? Tôi sẽ ngồi bệt ở vỉa hè và mài cho cái nắp lon bay raTôi nhớ thời thơ ấu của mình là thế…Và tôi sẽ dùng lon đó đong gạo, đường, thậm chí uống nướcHay đục lỗ làm lồng đèn, súng nắp ken…Rồi tận hưởng khoái cảm hạnh ngộ đó như những lần lãnh lương làm thêm..Nói tóm lại tôi có toàn quyền với chiếc lon sữa đó…Vài lần tôi hay làm móp nó khí hứng chân đá vài phát khắp xómCác bạn có thích cảm giác đá cái lon kêu lum bum suốt con đường thơ ấu koTôi trả lời lun là “Oh shit,yeah,God!”Nhiều người khi vui sướng họ kêu thánh thần ạ!Van chưa tóm lại được, tóm bu là như thế này…Tôi đã modify cái lon đóHơn mươi mấy năm sau tôi gặp lại từ modTrong một ngữ cảnh khác…là jazzTôi thích tự sự cũng như spam cao lắm!Non 10 October 2009

Bận

Ai rồi cũng sẽ bận rộnRiết rồi nỗi bận rộn thành ý chính trong bài văn tế đời ư?Dạo này sấm, mưa…chỉ là ban ngày nhưng đã thấy ta thác đổLạnh lẽo và cô quạnh len lõi, ngấm, lấn láp đến ý nghĩa bao trùmThấy nhớ cái không khí ấm áp lúc trước của mấy anh em…Non 09 June 2010

Miền jazz

Gió hú ngoài Box Jazz não lòng Phòng ốc thì lạnh lẽo hoang vuChỉ mình RCDJ thi thoảng ra vào lặng lẽ như đi viếng nghĩa địaPost một vài bản nhạc như quả phụ thắp nén nhang gầy. Buồn cho những niềm vui chóng nở chóng tànChẳng khác gì hoa phù dung trong mấy cuốn tiểu thuyết đẫm nước mắt của Tàu ngày xưa. Tự dưng mình cảm thấy trở thành lữ khách giang hồGhé ngang Box Jazz mà thấu hiểu Tản Đà ngày xưa Viết ra những vần thơ trứ danh sau lần hành lộ.Vẫn biết mùa nối nhau đi về ngoài của sổ, Nhưng không gian nơi đây đã như ngừng lạiTừ lúc bản Jazz mà RCDJ post cuối cùng vang lênThôi đành chờ một ngày nào đó Cùng với tia nắng ban mai của ngày mới Cùng với những niềm vui chưa hề cóCùng với những âm thanh của Jazz lưu luyếnSẽ thấy phòng ốc được quét dọn mạng nhện tơ tìnhThấy Jazz lại ngân nga mãi mãiThấy người nối dàiTrên 1 sân ga thênh thang rộng Cùng mua vé đi về miền Jazz.Học 09 March 2011

Tri kỷ

Rượu một mình với ngọn đèn đêmKhi gió thu về, một chú ve sầu nằm chết bên thềm cửa sổ mùa thu.Rượu một mình, biết cạn cùng ai.Ai người tri âm? Ai người tri kỷ?Cùng ta cạn với núi cao, năm nào đôi chân chưa mỏi.Cùng ta cạn với suối sâu, với người sốt rét qua cầu.Cùng ta cạn với rừng già bạn ta yên nghỉ.Biết có bao giờ về uống cùng ta?Lynk 19 July 2011

Tri kỷ 2

Trời đất mang mangAi người tri kỷCạn ko nổi bầu hồ trườngTa rót vào jazz phuơng.Non 20 July 2011

Tri kỷ 3

Địa cầu chốn thênh thangHữu chúng vốn đồng khôngTuy không nhưng là cóTri kĩ vốn tấm lòng.JS 20 July 2011

Tri kỷ 4

Jazz…Rót vào ta những chơi vơiTrong những đêm rượu chảy tràn qua hơi thởĐêm bỗng thấy mình bơ vơBởi chén đầy không ai cùng cạnNày bạn… Jazzy Non!Bao giờ cùng ta đối ẩm dưới ánh trăng tròn?Tri kỉ hận là gặp nhau quá muộn.Lynk 20 July 2011

Cô đơn

Cô đơn để khắc khoải nhớ về nhauCô đơn để thấy cuộc đời này không thừa nước mắtCô đơn để hiểu hơn về hạnh phúc đoàn viênCô đơn…Để âm nhạc được cất lên sâu thẳm tâm hồnĐể Jazz, để tách Coffee hòa quyện vào nhauSóng sánh…Hoài niệm…Như từng hơi thở.Violet Moon 21 July 2011

Ngày 9 tháng 7!

Sinh nhật Luanda đã qua rồi!Jazz box này lại quên nữa rồi.Một chút vấn vương kèm nuối tiếcXin anh đừng nề ai đó nha!Happy Birthday To Mr Luanda!Luanda, Luanda, Luanda…Kêu hoài Luanda mà không chán.Mong anh cũng đừng ngán box jazzNàng của anh ở đâu đâu?Sao không mau về kẻo lo âu!Sợ lắm nàng jazz của anh mất…Chẳng còn thơ thẩn Luanda ơi!JS 22 July 2011

Quẩn quanh

A vẫn quanh quẫn đây thôiVẫn đọc thơ … thẫn của mọi người Nhiều biến cố xảy ra Giờ chỉ thích tĩnh lặng … Một mình … nghe jazz …Đọc comment … cười …Nàng jazz vẫn ở đóLúc gần … lúc xa … Anh vẫn … ở đây … Cái gì đó … càng ngày … càng lớnLuanda 23 July 2011

Này là Jazz

Uống sương đêmLá lắc lư thân mềmTrong điệu Jazz gió thổiChìm trôi…Lynk 24 July 2011

Jazz thiền

Jazz cho cảm giác giống như thiền khi đang làm các việc khác vậyMột chút trống rỗng lửng lơ tách mình ra để nhìn mọi thứ khách quan hơnVà tạo cảm giác thăng bằng hơn trong cảm xúc.Bạch Liên 04 November 2011

Reactions

0
0
0
0
0
0
Already reacted for this post.

14 comments on “Tản Văn, Thơ Thẩn cùng Box Jazz

  1. Tàn xuânMai vàng rơi lả tảTâm hồn ngã tả tơiTàn xuân trong hối hảIm lặng thả hồn baySay một mùi âm quán cũMột quán vắng lối ta vềCùng với gió những đam mêBạn bè jazz và ta đóNhớ chốn cũ ân tìnhBần thưa mà sâu đậmChiều nay trời lơ đãngHay hồn ai vẫn vơ…

  2. Hihi … haha … Hình như chưa bao giờ đọc lại thì phải … bây giờ đọc lại … thú vị lắm !Thanks JS nhé !

  3. Posted ImageBuông – Thanh Lam (ST: Lê Minh Sơn)Rả rích buông, mưa phùnRả rích buông, rượu cay, men sayNỗi nhớ buông, nhớ nào bằng nhớ anhTường thu lạnh, mùa rêu cũGóc bàng già trụi láTiếng thở dài vọng xaBuông, buông, buông…Buông nhà chùa, chùaChuông buông nhà chùa.

    Những âm thanh nặng trịch đúng như tựa lời bài hát… Buông…Buông… rơi nặng trịch xuống cõi tâm mìnhĐể cảm nhận cơn say, cái lạnh… hay chính nỗi buồnBuông nhà chùa… buông được không?Chuông nhà chùa lại buông…Có nhiều cái buông, quấn quít lấy nhauNhư yêu đương… làm sao buông?Những giai điệu fusion jazz này khiến mình liên tưởng đến những nghệ sĩ jazz của hãng dĩa ECM. Thậm chí những giai điệu này còn hay hơn khá nhiều nghệ sĩ tên tuổi của ECM nữa, nhưng tiếc thay nó chỉ quanh quẩn cái ao làng, chưa phổ biến được cho bạn bè các nước được biết, được thích…

  4. Viết cái này lâu lắm rồi nhưng giờ mới có cơ hội để cho các anh lớn đọc ^^Dành cho 3 anh lớn của box Jazz (tapchiamnhac.net) – Let Jazz heal our soulSáng mưa và em ngồi nơi góc phòng nghe lại những bản Jazz của 4 chúng ta, hồi tưởng lại 1 thời đã xa,những đêm và những sáng chìm trong men Jazz, anh Non ạ . Trong những bản anh share, em thích nhất là Fragrance of Dark Coffee và Dying in time. Em thích cảm giác hoài niệm nhẹ dịu này, em nghĩ em không có gì phải hối tiếc về quãng thời gian rất đẹp ấy. Cho dù 4 chúng ta là ai, đến từ đâu, đã, đang và sẽ làm những gì, ít nhất tâm hồn chúng ta đã từng chạm vào nhau và hòa quyện vào 1 thời điểm nào đó. Vậy đủ "tuyệt" rồiEm nhớ anh Js – sự quan tâm , chăm chút của a ấy cho những tâm sự lan man, vớ vẩn mà em thường viết chảy tràn mỗi đêm. Nhớ những bản Jazz nhẹ nhàng, mênh mang, nhớ mùa mưa- mùa Jazz của anh ấy. Nhớ nhất là bản Twilight của Dan Gibson, bản Jazz đầu tiên em nghe khi bước vào tapchiamnhac.net. Nhớ rất nhiều…Em nhớ anh Non – nhớ những đêm chúng ta nói chuyện đến tận sáng, nhớ cá tính, ngôn ngữ khó lẫn lộn, nhớ những bản Jazz anh post toát lên cả con người anh, nhớ cả những kịch bản ngắn của anh. Sẽ nhớ lắm….Em nhớ anh Luanda- nhớ sự nhiệt tình, chân thật , nhớ những bản Jazz anh ấy dành tặng em khi em đi biển, khi em nằm bệnh…… Nhớ rượu sữa voi ( em nhất định sẽ vào Sài Gòn để lấy) . Nhớ sao cho vừa….Em nhớ chính em- nhớ những say mê, nhiệt thành, cả những ngốc nghếch, khờ dại. Nhớ con người thèm được sẻ chia tâm hồn , sẻ chia cuộc sống. Nhớ những ngày không toan tính, những ngày phiêu lãng trong thơ và nhạc. Nhớ đến cả kiếp sau……..

  5. Killing Me SoftlyGiữa quán Bar đèn mờ Nến sángNhững người dưng thấp thoáng Không tênMắt thẳm sâu lạnh lẽo lòng đêmTóc rốiAnh khiến em lạc lốiBằng điệu Jazz không lời- Tặng Drum của Bình Minh Jazz Club –

  6. Ảo mộng chiều đông – Quyền Văn Minh Bigband & Như QuỳnhTình nếu vẫn còn đó dù xa nhauVẫn còn nồng cháyTình ơi! Giọt tình rơi lơ đãng nhớ nhung mơ màngChiều dần tànĐầu đông xe rétCuối đoạn đường tình Phủ đầy sươngHeo mây buồn Xơ xác vai gầyBụi đường khô xóa dấu chân ai cuối ngàyChiều nay thanh vắngHồn ai lơ đãngÔm cả mùa đôngCất bước ra đi kiếm tìm…

    Bản nhạc này rất hay, rất xe rét… dàn bigband được Quyền Văn Minh chỉ huy chơi cũng rất xe rét, cool, lơ đãng… Những bức tranh Hà Nội, đặc biệt là những bức tranh của cố họa sĩ Bùi Xuân Phái mình đưa vào cái file youtube này cũng rất hợp với bài hát. Bốn câu cuối bài là bốn câu mình thích nhất… chiều vắng, hồn ai ôm cả mùa đông, ra đi kiếm tìm. Mùa đông bao la như vậy làm sao ôm được? Ôm được rồi thì sẽ rất nặng nhọc làm sao cất bước ra đi được? Ấy có phải là số phận của con người?

  7. Ngẫu hứng Sông Hồng – Thanh Lam & BigbandTôi ôm con sáo bé bỏng của tôi Lang thang theo cha dọc bờ sông trắng xóaMột ngày mùa thu đưa cha qua sôngMột ngày dòng sông đầy nắng và gióCon sáo sang sông bạt gió Con xít thương ai lội sông tìm ai.Chị Hai thương ai ra đứng đầu đình?Chị hai nghèo, chị hai buồnChị hai điên, chị hai khócChàng Trương Chi đi đâu Bỏ lại dạ sầu cho em Bỏ lại dòng sông đầy gióCon sáo sang sông bạt gió Con xít thương ai lội sông lội sông tìm ai?Thương nhau quấn quít lá trầu cauYêu nhau hóa đá chờ nhauThương cả nhịp cầu qua sôngThương cả mối sầu thương emThương cha con sáo thủy chung cùng mẹThương anh con sáo đứt ruột chờ mong của mẹThương con mẹ đưa qua sông Hồng Hà mùa thuHà Nội mùa thuMột ngày mùa thu… đầy gióCon sáo sang sông bạt gió Con xít thương ai lội sông lội sông tìm ai?

    Chiều ráng ánh vàng lấp lánh trên từng con sóng nước.Người phụ nữ điên cười cười đi quanh quẩn bờ sôngMọi người nhìn cười ông ổng mỉa maiNgười phụ nữ vẫn mãi cười đi lẫy khẩyChợt khóc thét lên trong man dạiTrố mắt nhìn một đứa trẻ gọi: "Cha ơi!"Con chim nhỏ đi lang thang trên bếnThoáng chút lại gọi tiếng cha ơi.Sẽ không có đâu những câu trả lờiNó chỉ gọi cho vơi đi nỗi nhớCho trôi đi những buổi chiều man dạiCho biết rằng nó vẫn còn có cha.Đó chính là con chim non bé nhỏ Là tình yêu nhỏ bé của người phụ nữ điênChiều dần tàn tan đi những miền nhớĐể ôm lại chú chim nhỏ lơ thơNhìn xa xăm ở phía cuối chân trờiVề nơi đâu mảnh tình đời ơi hỡi?Mọi người ra vềMột người ở lại Đôi dòng lệ rơi!

  8. Thu cạn – Nguyên Thảo (Thơ: Y Mai, Nhạc: Giáng Son)Không còn gì cho nhauEm thả làm chiếc lá khô rơiRơi trong chiều đầy gióGió à, gió ơi…Không còn gì cho nhauQuán cà phê đàn dương cầm buồnNhững điệu buồn da diếtĐắng cả những tiếng cười Một hai ba chiếc láThả vào buổi chiều đầy gióChiếc lá đi hoangRơi xuống đêm sâu lãng quênThả vào mọi điều vô nghĩaThả vào mọi điều chưa nóiEm thả muộn phiền, em thả nỗi buồnEm thả cuộc tình gió cuốnBất chợt nhìn lạiThấy mình đã nhưChiếc lá xanh kia sẽ vàngĐể cạn kiệt cả mùa thu.

  9. Đó là thơ của Phạm Đoàn Thiên Thư chứ- Cho cạn kiệt mùa thu -Không còn gì cho nhauEm thả chiếc lá khô rơi vào trời đầy gióNhững cơn mưa phùnNhững cơn mưa nhỏCơn mưa dài- dài cho đến mùa sauKhông còn gì cho nhauQuán cà phê đàn dương cầm toàn chơi những điệu buồn da diếtThanh âm ngân ra đắng cả viên đườngEm đợi chờ gì trong giấc mơ đêm ấy ?Đâu có anh về cho trọn vẹn tình suông !Nhặt một chiếc lá, hai chiếc lá, ba chiếc láEm rất thích những chiếc láđi hoang không ngủ trong vườnPhơi đầy mặt lộThả vào buổi chiều những điều vô nghĩaVô hình nhận ra mình cũng như lá biếcSẽ se vàngCho cạn kiệt mùa thu.Với cả lyric a viết cũng sai mấy chỗ :D

  10. Keke không ngờ bé Lynk tinh ý thế!Anh nghĩ chắc không ai biết mình thay một vài từ trong bài thơ này đâu! Không ngờ bị bé Lynk bắt bài liền ha :D Đúng là rất thú vị, rất vui vì có được một người bạn cùng chia sẽ được những vấn đề khá phức tạp như thế này. :DCâu thơ thứ hai nguyên văn là: "Em thả chiếc là khô rơi." Nhưng anh thấy nếu chỉ thả chiếc lá khô rơi thì nó chỉ thể hiện được cảm xúc của một người con gái mới đánh mất tình yêu thôi, chứ nó không thể hiện được hết thân phận của một một cô gái vừa bị mất tình yêu. Mới đầu anh tính viết lại là "Em thà làm chiếc lá khô rơi" Hình ảnh chiếc là khô rơi trong buổi chiều đầy gió nó thể hiện đậm hơn cảm xúc và thân phận của cô gái ấy, nên cô gái phải là chiếc lá khô ấy luôn thì mới giàu cảm xúc hơn là hình ảnh cô ấy chỉ thả chiếc là ấy thôi. Nhưng sau cùng anh quyết định là câu "Em thả làm chiếc là khô rơi" và anh thấy cái hình ảnh này nó mới đẹp nhất. Vừa thả vừa làm luôn chiếc lá tức là tự mình buôn thả bản thân mình luôn, và anh thấy nó cũng được đấy chứ! :DCâu thơ thứ tám nguyên văn là: "Đắng cả những viên đường" nhưng anh thấy đắng cả những viên đường thì nó quá bình thường đối với anh, phải là "Đắng cả những tiếng cười" thì nó mới đậm đà và thấm thía.Câu thơ thứ 19 nguyên văn là "Chiếc lá xanh se sẽ vàng" thì anh thấy cái từ "se sẽ" nó không ăn nhập với từ "thấy" ở câu thơ trước đó. Nếu là "se sẽ" thì cũng như chưa thấy vậy, chỉ cảm nhận là hình như đã thấy chứ thực ra là chưa thấy. Mà như vậy thì tội nghiệp cô gái này lắm. Để cho cô ta thấy bằng chữ "kia" nó chỉ định chính xác luôn thì thấy dễ chịu hơn cho cô ấy.Câu thơ cuối cùng nguyên văn là: "Để cạn kiệt mùa thu" thì không nói hết được cạn kiệt đến mức nào, nó chỉ cạn chơi vơi thôi chứ chưa cạn hết. Cạn kiệt "cả" mùa thu thì mới cạn hết cả một mùa thu.Anh xin lỗi tác giả vì đã thay đổi vài từ, nhưng như vậy nó phù hợp với anh hơn, còn toàn bộ ý thơ vẫn là của tác giả. Với chẳng ai biết trong box jazz có bài thơ này đâu :D Nên cứ để anh đổi vài từ như vậy nhé :D

  11. Hóa ra là như vậy ^^Không phải là " se sẽ" đâu aChính xác là " sẽ se" a ạ. E thích cái ý này

  12. Tôi chưa từng nghĩ mình là người giỏi diễn đạt. Nhất là trong lĩnh vực quá sức như âm nhạc. Thực ra tôi không giỏi bất cứ thứ gì. Tôi vốn như gió – một cơn gió lạnh lùng , đơn độc lướt qua vạn vật, mỗi thứ một chút- chỉ một chút thôi – không điểm dừng chân. Đừng bảo tôi khiêm tốn. Tôi hoàn toàn không khiêm tốn. Hay chính xác hơn, tôi chưa bao giờ khiêm tốn bằng giọng điệu ngạo mạn cố hữu của mìnhTôi đích thị là kẻ hời hợt như vậy đó. Chẳng biết một thứ gì cho đến nơi đến chốn Ấy thế mà tôi vẫn cứ viết , viết về mọi thứ trên đời này, viết chỉ để thoả mãn chính mìnhTôi say mê viết về những điều vốn giản dị trong cuộc sống mà tôi luôn yêu thương , trân trọng. Cho dù tình yêu ấy đơn thuần hiện hữu bằng dấu lặng hay những hành động vụng về Tôi đã uống chữ "Tình" suốt 23 năm . Chẳng khác 1 tách Cafe đen nóng trong tiết đông giá lạnh. Đắng như đời thường, cũng ngọt và ấm như đời thường. Những ấm áp mơ hồ rồi thoảng qua chóng vánh . Để sau đó, khi từ từ nếm trải trọn vẹn vị đắng lạnh lẽo, sẽ thảng thốt nhận ra một khoảng trống vời vợi nơi đáy tách. Dẫu vẫn biết làn khói thơm nồng còn váng vất đâu đó trong tâm thức, dư vị ngọt đắng sẽ đọng lại sâu kín lâu dài Xuyên suốt tháng năm, tôi chưa từng dừng việc uống Cafe của mình lại . Thậm chí tôi hình thành 1 niềm tin điên rồ rằng nếu cứ uống thật nhanh rồi pha thật nhanh một tách mới, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ phải nhận một sự lạnh lẽo nào. Và tôi sẽ dần yêu cái vị đắng đến chân thực ấy. Bởi lẽ tôi biết rồi sẽ đến lúc, cả vị đắng tôi cũng không còn quyền nếm trải Có những câu hát tôi đã nghe đi nghe lại quá nhiều vậy mà mãi đến sau này tôi mới thực sự thấm thía được trọn vẹn ý nghĩa của nó" Tôi là ai mà còn trần gian thếTôi là ai….là ai……là ai mà yêu quá đời này? ….."- TCS-Cuộc đời có đủ hỉ, nộ, ái, ố, tham, sân, si . Tôi không xoá bỏ được hết tất cả. Tôi vẫn là một người trần mắt thịt, có đôi khi ghen, đôi khi hận, bao dung bằng lòng ích kỉ và thường trực với tình yêu. Tôi đã yêu âm nhạc đến say lòng. Và tôi tin âm nhạc cũng yêu tôi hệt như vậyÂm nhạc như mặt trời thức tỉnh lá hoa uể oải mỗi sớm mai thức dậyÂm nhạc chẳng khác gì nhựa sống vẫn âm ỉ tuôn trào trong từng mạch cảm xúc tràn căng Âm nhạc nhắc tôi những nỗi đau của thế giới và cả những trách móc cũng dành cho thế giới"Tell me why, is there something I have missed?Tell me why, cause I don't understandWhen so many need somebody, we don't give a helping hand?Tell me why (Why why, does the tigers run?)Tell me why (Why why, do we shoot the gun?)Tell me why (Why why, do we never learn?)Can someone tell us why we let the forests burn(why why do we say we care?) tell me why(why why do we stand and stare?) tell me why(why why do the dolphins cry?) tell me whyCan someone tell us why we let the ocean die(why why if we're all the same?) tell me why(why why do we pass the blame?) tell me why(why why does it never end?)can someone tell us why we cannot just be friends" Âm nhạc ôm tôi bằng đôi tay độ lượng, chìa cho tôi một bờ vai để dựa vào, nói hộ tôi những nguyện vọng thầm kín từ sâu thẳm"If I die young, bury me in satinLay me down on a bed of rosesSink me in the river at dawnSend me away with the words of a love songLord make me a rainbow, I'll shine down on my motherShe'll know I'm safe with you when she stands under my colors" Âm nhạc ru ngủ mỗi đêm dài trống hoác . Không ca từ hoa mĩ, không quyết liệt cháy lòng. Cứ êm ả , đậm sâu như vòng tay của Mẹhttp://mp3.zing.vn/bai-hat/Blue-In-Green-Miles-Davis/ZWZD9U7I.html Âm nhạc dạy tôi về tình yêu không sến súa, tự do không nổi loạn, nỗi đau không ồn ào, niềm vui không thoáng chốc……http://mp3.zing.vn/bai-hat/De-Gio-Cuon-Di-Khanh-Ly/ZWZAA68C.html Âm nhạc vẽ lại Tôi trong hành trình độc đạo rong ruổi khắp phố phường, quán xá…..bên những ly đen đắng, những bản giao hưởng giao mùa"Không còn gì cho nhauQuán cà phê đàn dương cầm buồn, những điệu buồn da diết đắng cả những viên đường"http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thu-Can-Nguyen-Thao/IW80CWW0.html Âm nhạc đánh dấu sự trưởng thành của tôi. Ở từng giai đoạn cuộc đời, tôi lại bóc tách được những lớp nghĩa của từng ca từ, giai điệu giản dị mà sâu sắc"Hát gì lên đi đêm quá yênTrôi theo cơn mơ dòng sông trối trănTrôi theo cơn mơ niềm đau rất thậtCó bình yên nào không xót xaEm nơi đây hay còn đâu đóCô đơn xa xưa từ giây phút nào….đến vô cùngQuên được không những điều ta chưa bao giờ"http://mp3.zing.vn/bai-hat/Chua-Bao-Gio-Thu-Phuong/ZWZBEWFU.html Âm nhạc giúp tôi không quên đi gốc gác, dạy tôi về tình yêu quê hương đất nước – đất nước mà thuở bé tôi từng mải mê trong những con chữ tuyệt đẹp của Nguyễn Đình Thi"Đất Nước có trong những cái " ngày xửa ngày xưa…" Mẹ thường hay kểĐất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ănTóc mẹ thì búi sau đầuCha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặnCái kèo, cái cột thành tênHạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàngĐất Nước có từ ngày đó……Đất là nơi " con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc"Nước là nơi " con cá ngư ông móng nước biển khơi"….Em ơi em Đất Nước là máu xương của mìnhPhải biết gắn bó và san sẻ….Có biết bao người con gái, con traiTrong bốn nghìn lớp người giống ta lứa tuổiHọ đã sống và chếtGiản dị và bình tâmKhông ai nhớ mặt đặt tênNhưng họ đã làm ra Đất Nước….Dạy anh biết "yêu em từ thuở trong nôi"Biết quý công cầm vàng những ngày lặn lội…Ôi những dòng sông bắt nước từ đâuMà khi về Đất Nước mình thì bắt lên câu hát…"http://mp3.zing.vn/bai-hat/Oi-Que-Toi-Tung-Duong/ZWZC8O8B.html Âm nhạc đưa tôi vào cõi Thiền tịnh trống rỗng, càng đi sâu vào càng thấy một thứ cảm giác tĩnh tại giữa những biến ảo không ngừng . Khi đó tôi nhìn mọi sự với tâm thái chủ động , khách quan và bằng lặng Nhiều nhiều nữa những điều âm nhạc đã dành cho tôi một cách vô tư không toan tính. Cứ như vậy, với âm nhạc, tôi trọn vẹn thanh thản và đam mê không e dè"Đời vẽ tôi tên mục đồng, rồi vẽ thêm con ngựa hồng, từ đó lên đường phiêu linh…."http://mp3.zing.vn/bai-hat/Chi-Co-Ta-Trong-Cuoc-Doi-Khanh-Ly/IWZDEDC6.html Với tôi, âm nhạc chính là con ngựa hồng ấy. Tôi phiêu linh trong nỗi cô độc của mìnhĐộc đạoĐộc ẩmĐộc cầmĐộc thoại Có đôi khi tôi gặp gỡ, sẻ chia cùng những người bạn tình cờ. Những xúc cảm giao thoa ở 1 khoảng nào đó trong tâm hồn rộng mở. Chúng tôi chạm âm nhạc, chạm nhau như chạm men rượu đắngVẫn biết sẽ có lúc không còn nhảy chung một điệu, không còn tìm thấy sự thú vị ở nhau. Chúng tôi dần xa nhau kể cả khi vẫn còn chung một niềm đam mê với thanh âm huyền diệu và cùng nghe một bản nhạc đong đầy xúc cảm trái timNhưng dẫu sao" Dù đếnDù điTôi cũng xin tạ ơn người"

  13. Nếu đúng nguyên văn là "sẽ se vàng" thì cái ý đó đúng là hay hơn "se sẽ vàng" và cả "kia sẽ vàng nữa" :D Anh cũng thích cái ý "sẽ se vàng" hơn. Cám ơn Lynk nhé!Đọc bài viết về âm nhạc của em anh chợt nhớ bài ca dã tràng: "Dã tràng xe cát biển ĐôngNhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì!"Posted ImageĐó là câu ca dao tục ngữ lâu đời về con dã tràng cứ xe những viên cát tròn lăn lăn trên biển rồi bị sóng biển ập vào làm tan những viên cát đi hết, nhưng con dã tràng lại cứ xe cát để cho sóng biển đánh tan đi.Chế Lan Viên có cái nhìn khác: Sao lại nói dã tràng làm chẳng nên công cán gì? Chính biển sóng kia mới là vô tích sự, chẳng phải sóng đánh vào bờ trắng xóa bọt rồi tan biến đi cả sao?Nếu nói con dã tràng chẳng làm nên công cán gì thì cũng đúng, nhưng nếu thấy nó đã xe cát bằng niềm vui và hạnh phúc để cho sóng biển đánh tan đi thì dù không là công cán gì đi nữa thì nó cũng đã hạnh phúc với sự nhọc nhằn xe cát của mình rồi. Ít ra nó cũng tạo được những viên cát tròn cho sóng biển đánh tan.Hạnh phúc là được cho đi chứ không phải là được nhận lấy. Có những cái cho đi rất nhỏ nhoi và sẽ tan biến ngay như những viên cát tròn kia. Nhưng đó cũng là hạnh phúc!Ngọn lửa dấu riêng trong tim mình rồi thì sẽ tắt. Nếu ngọn lửa ấy được đem ra để sưởi ấm những tâm hồn khác dù là nhỏ nhoi đi nữa thì nó sẽ được nhóm thêm vào những sự ấm áp khác của cuộc đời, và dần dần ngọn lửa ấy sẽ lớn lên và không ai có thể dập tắt được. Tại sao phải giữ điều gì đó riêng cho mình? :D Sao không "Để gió cuốn đi"?Có người từng nói: "Khi ta cám ơn cuộc đời, cuộc đời sẽ cám ơn ta lại!" :D

Leave a Reply